Tuesday, October 20, 2009


Từ Thái Hà đến Bát Nhã
VietCatholic News (17 Oct 2009 12:43)
Dân ta có truyền thống tôn trọng những bậc tu hành. Đó là một trong những nền tảng văn hóa và đạo đức của dân tộc. Có rất nhiều vị vua khi lên ngôi, đã cho trùng tu và xây dựng rất nhiều chùa chiền, mà bây giờ đã trở thành di sản văn hóa.

Trong ký ức lờ mờ, tôi nhớ vào những ngày giữa tháng 4 năm 1975, bố mẹ tôi đưa các anh em tôi đến ngôi Chùa gần nhà để trú ẩn, vì sợ "chiến tranh". Đến khoảng giữa năm 1980, khi đất nước đã thống nhất, bỗng dưng phi trường quân sự ở quê tôi phát nổ. Những tiếng nổ long trời lở đất kéo dài từ sáng sớm cho đến chiều tối, hệt như chiến tranh đang xảy ra. Đến giữa trưa, mọi người lũ lượt kéo đến các nhà Chùa và nhà Thờ để trú ẩn. Sau này khi lớn lên, bố mẹ tôi giải thích là
phải vào nhà Chùa hoặc nhà Thờ vì đó là nơi linh thiêng, "chiến tranh" không vào được. Vả lại, ai ai cũng tôn trọng những bậc tu hành. Tôi mang bài học và sự trải nghiệm đó khi lớn lên. Gặp các Cha, các Sư thầy tôi đều lễ phép và kính trọng. Rồi có dịp đọc Kinh Thánh và các sách nhà Phật tôi càng tin rằng những bậc tu hành là biểu tượng của đạo đức và niềm tin. Cuộc đời của các vị không có gì ngoài hai chữ Tu Hành.

Hằng năm, sau giao thừa, rất nhiều người đã kéo đến các Chùa, nhà Thờ để thắp hương cầu nguyện cho một năm mới an lành. Nét đẹp văn hóa đó đã in sâu vào lòng từng người dân Việt Nam. Khi nói đến nhà Thờ, nhà Chùa tôi tin rằng mọi người đều công nhận đó là những nơi tôn kính và linh thiêng. Vậy mà, từ nhà thờ Thái Hà đến nhà chùa Bát Nhã là câu chuyện nhiều bi thương, thể hiện sự xuống cấp của một nền đạo đức và sự suy đồi của nền văn hóa dân tộc.

Câu chuyện bắt đầu từ những buổi " cầu nguyện lịch sử " của những người Công giáo ở nhà thờ Thái Hà. Sau sự kiện đó nhiều giáo dân đã bị bắt, bị truy đuổi và đánh đập. Từ đó, các Cha bị xem là "tội đồ”, nhà thờ Thái Hà bị xem là nơi "nguy hiểm" cho Chính quyền. Nhiều "đối sách” đã được đưa ra để "xử lý" nhà Thờ và các Cha. Môt lực lượng "đa thành phần" đã được huy động để bao vây nhà Thờ và các Cha. Đặc biệt trong đoàn quân "Liên hợp quốc" đó có cả đám "xì ke, hút chích" và đám “thanh niên, sinh viên tình nguyện". Họ hô to: giết, giết, bất chấp đó là nơi linh thiêng. Họ nhổ nước bọt và phỉ báng các cha bằng những lời thô tục, bất chấp các Cha là những bậc tu hành. Đám xì ke hút chích đã đành, ở đây có rất nhiều thanh niên sinh viên. Trong số họ chắc có nhiều Đoàn viên, chắc hẳn có nhiều người từng đoạt danh hiệu “cháu ngoan Bác Hồ”. Mà Bác đâu có dạy những điều mất dạy và vô đạo đức đó! Đi đến đâu, từ trường tiểu học, đến trung học, đến đại học đều thấy nêu cao khẩu hiệu: Tiên học lễ, hậu học văn! Không hiểu sao họ lại hành đông mất hết cả lương tâm và đạo đức như vậy.

Đến Bát Nhã, câu chuyện càng kinh hoàng hơn! Lần này không biết có đoàn quân "Liên hợp quốc" không, nhưng thấy có rất nhiều "côn đồ”. Đám này tấn công trực diện vào các nhà sư. Đánh đập và xua đuổi chưa đủ, đám này tung "tuyệt chiêu" bóp vào "chỗ kín" của các sư thầy. Ở đây, không những đạo đức đã không còn, mà tình người và lương tâm cũng bi đánh mất. Sự kiện này đã gây xúc động cho hàng triệu triệu người. Hàng trăm người đã tình nguyện ký vào danh sách phản đối. Dòng chúa cứu thế Việt Nam cũng đã có sự chia sẻ và cầu nguyện cho Bát Nhã. Phải chăng cả hai đều là nạn nhân của một nền đạo đức suy đồi và xuống cấp? Phải chăng những giá tri xã hội chuẩn mực đã bị xóa nát, nhường chỗ cho những "giáo điều" hoang tưởng, lạc hậu và ngu ngốc?

Đạo đức là gốc của con người. Pháp luật có thể vô tình, nhưng đạo đức thì không. Đạo đức chứa đựng cả tâm tư tình cảm của con người, chứa cả "hồn" của dân tộc. Nếu như pháp luật điều chỉnh con người từ bên ngoài, thì đạo đức điều chỉnh từ bên trong. Pháp luật trừng phạt con người bằng sức mạnh Nhà Nước, thì Đạo đức trừng phạt bằng sức mạnh của dư luận. Một hệ thống pháp luật ổn đinh phải dựa trên một nền tảng đạo đức ổn định. Tôi không có điều kiện để làm thống kê về tội phạm một cách chính xác, nhưng qua những bản án có được, tôi nhận thấy những người có Đạo ít có khuynh hướng phạm tội. Đó là điều cần lưu ý để thấy được sự tác động tích cực của tôn giáo trong việc xây dựng nhân tố con người và ổn định xã hội.

Có người hỏi tôi: "Có phải vì muốn đàn áp tôn giáo nên người ta sử dụng nhiều biện pháp vô đạo đức, hay vì nền đạo đức xuống cấp nên người ta mới đàn áp tôn giáo, hay cà hai đều đúng?". Câu trả lời xin nhường lại cho quý độc giả.

Sài Gòn ngày 17/10/2009
Ls Lê Trần Luật
--------------------------------------
Vụ Bát Nhã: miệng phát ngôn viên Bộ ngoại giáo VN hại ‘phe ta’ Lâm Đồng!
VietCatholic News (15 Oct 2009 09:56)
Như chúng ta biết cuối tuần vừa qua phái đoàn tổng lãnh sự quán Mỹ tại Sàigòn đã đến Lâm Đồng tìm hiểu sự thật về vụ bạo hành gần 400 tăng ni tu viện Bát Nhã xảy ra hôm 27/9, và để đối phó lại chuyến đi này, tỉnh Lâm Đồng đã phải dùng nhiều thủ đoạn che giấu những việc làm sai trái trước đó. Như lệnh cho công an tạm thời thôi không canh chừng 24/24 trước cửa chùa Phước Huệ, cho người vào tu viện Bát Nhã thay những tấm kiếng bể, dọn dẹp đống đổ nát do lũ “quần chúng tự phát” đập phá trước đó, rồi lo dàn xếp nhân sự đón tiếp phái đoàn, kẻ này được người kia không. Các tăng ni khởi xướng bức Huyết Thư như thầy Thanh Quang trụ trì chùa Phổ Nghi đều bị canh chừng rất kỹ, v.v…

Việc ‘xuất quân’ của phái đoàn tận hôm 9/10 như vậy tưởng chậm trễ nhưng hóa ra lại hay, bởi khi ấy những lời tuyên bố ‘hùng hồn’ từ miệng bà Phương Nga phát ngôn viên bộ ngoại giao vừa thoát ra trước đó, rằng “hoàn toàn không có cái gọi là Việt Nam ép bốn trăm người tu theo pháp môn Làng Mai phải rời khỏi tu viện Bát Nhã” rằng “thông tin đã xảy ra đụng độ giữa các sư thầy, sư cô tại tu viện Bát Nhã và chính quyền làm một số người bị thương và bị nhiều người bị bắt là hoàn toàn sai sự thật” v.v… bỗng dưng ‘làm khó’ cho tỉnh Lâm Đồng, khiến ‘phe ta ‘phải một phen vất vả chống đỡ.

Điều đáng nói tuy gọi là ‘phái đoàn’ nhưng thật ra họ chỉ vỏn vẹn có đúng một người (nếu không kể cô người Việt đi theo làm phiên dịch) theo BBC cho biết đó là ông Douglas Sonnik viên chức kinh tế (?) thuộc Tổng lãnh sự quán Mỹ tại TP Hồ Chí Minh. Như vậy về ‘lượng’ và ‘chất’ thật khó có thể khiêm tốn hơn, nhưng bấy nhiêu cũng đã khiến tỉnh này lo lắng. Đây là điều lẽ ra không đáng có, bởi VN vẫn thường tự hào là người đánh thắng Mỹ, nếu nay đường đường chính chính hành xử như những anh hùng dân tộc thì hà cớ gì mà phải sợ ngược lại họ?

Kết quả chuyến đi cùng lời hứasẽ làm hết khả năng của mình để Việt Nam nhìn lại cách hành sử của mình, qua đó giúp cho 400 tăng ni có một cái nơi ở để tu học cần được tôn trọng” của phái đoàn liệu có thành hiện thực hay không chúng ta còn phải chờ xem. Nhưng trước mắt lối hành xử ‘tiền hậu bất nhất’ của chính quyền Lâm Đồng, trước đây họ làm ngơ tiếp tay cho kẻ xấu đập phá đánh chiếm tu viện khiến ông Lê Hiếu Đằng, một quan chức về hưu tại Tp.HCM gọi đó là thái độ “vô trách nhiệm”, thì nay cũng chính họ lại phải đi dàn dựng hiện trường đối phó lại công luận, những việc làm tréo ngoe này đã khiến không ít người dân cảm thấy xấu hổ thay chính quyền và tự hỏi:

- Phải chăng “cái gọi là” chính phủ ở VN bây giờ chỉ còn gồm toàn những con người xem việc sợ làm mất lòng người Mỹ quan trọng còn hơn bị dân chúng khinh ghét hay sao mà lại chọn lối làm ăn chụp giựt như vậy?

- Phải chăng “cái gọi là” sự suy nghĩ của các lãnh đạo VN hiện nay trước mọi vụ việc tai tiếng là phải làm sao và bằng bất cứ giá nào miễn sao che được cái xấu phơi bày ra trước thế giới, còn với dân chúng trong nước mặc xác chúng, có biết nhà nước làm sai cũng chẳng hề hấn gì, việc này đã có công an ‘giải quyết’ nếu ai đó cần thắc mắc?

- Phải chăng “cái gọi là” một xã hội dân chủ giúp nhiều nhân tài sinh sôi nảy nở, dân chúng khôn ra là nằm ngoài ý định ‘đổi mới’ của các vị lãnh đạo nước ta nên bây giờ họ đâm lo. Vì đảng ta, một đảng chỉ giỏi xách động quần chúng ‘khố rách áo ôm’ đi đánh đấm sẽ ‘thất nghiệp’ và sẽ không còn đất sống như thời 1945-1985. Vì vậy, nay thỉnh thoảng họ phải tạo ra những cú scandals cố tình khiêu khích dân chúng qua các vụ Tòa Khâm Sứ, Thái Hà, Bauxite, Bát Nhã v.v… để còn có dịp ‘trổ tài’ cho dân chúng thấy À, thì ra đảng ta vẫn cứ mạnh khỏe và giỏi ‘vượt khó’ như ngày nào!?

Bởi không ai có thể bảo đảng ta không đủ sáng suốt để nhìn thấy trước những hậu quả khó lường mà chính họ chứ chẳng phải ai khác sẽ phải đứng ra giải quyết, nếu đẩy gần 400 tăng ni ra đường. Với cả một tập thể lớn có tổ chức như vậy đâu dễ để mà ém nhẹm hay đi thu xếp riêng rẽ với từng người?

Chẳng nhẽ Hà Nội lại “sai sót kỹ thuật” trầm trọng đến mức lầm tưởng tầm vóc đạo Phật nhỏ hơn Công giáo? Hoặc cho rằng vụ Thái Hà xảy ra ngay giữa thủ đô mà chẳng làm gì được họ, thì huống hồ Bát Nhã ở tận mãi cao nguyên xa xôi, nên họ đã dám dở những trò tệ hại nhất có thể làm đưọc với gần 400 tăng ni?

Hậu quả của lối hành xử chỉ chăm chăm lo đối phó với người ngoài nhưng lại rất thiếu sự tôn trọng dân chúng đã biến giới lãnh đạo VN trông không khác gì những ông bố bà mẹ đầu óc bệnh hoạn. Vì lo sợ hão huyền con cái mình hư hỏng khi giao du với chúng bạn nên đã tìm mọi cách cùm chân xích tay chúng lại, nhưng mỗi khi thấy bóng dáng mấy bác hàng xóm Mỹ, Âu, Úc…lởn vởn trước sân nhà, họ liền lập tức khỏi bệnh cởi trói cho chúng, như nhà sư chùa Phước Huệ vừa được công an ‘cởi trói’ để đón phái đoàn Mỹ vừa qua. (Cái này chắc y khoa gọi là ‘bệnh lạ’!?)

Nếu trong một gia đình thật có cảnh ấy xảy ra, những đứa con sẽ phải nghĩ gì về cha mẹ chúng?

- À, thì ra “cái gọi là” bố mẹ mình ‘chúng nó’ đâu có thương gì mình. Chẳng qua chỉ vì sợ bị hàng xóm lên án mà phải ra điều giả dối thế thôi!”

Chắc chắn là vậy mà không thể lý giải bằng cách nào khác. Và như thế thì thử hỏi, trên thế gian này có ông bố bà mẹ nào muốn chuyện như vậy xảy ra trong gia đình mình không? và cũng có đúa con nào cảm thấy vui vẻ, hãnh diện, tự hào khi có những ông bố bà mẹ như thế?

Câu trả lời của những cái đầu bình thường đều phải là KHÔNG, trừ phi họ cũng lại có loại ‘gen’ tham quyền cố vị giống hệt các nhà lãnh đạo VN hiện nay nốt!

Ôi! biết đến bao giờ VN mới có nổi những nhà lãnh đạo biết xấu hổ trước dân vì những việc làm gian dối như ở các nước văn minh tiến bộ? Những nơi chỉ cần một cây cầu sập, một đoàn tàu gặp tai nạn mà nhiều khi lỗi chẳng do chính phủ, ấy vậy mà các bộ trưởng đều tự giác xin từ chức.

Còn VN ta thì sao nhỉ ??? nhà nước mặc cho dân nói gì thì nói họ cứ như lũ điếc cả với nhau, chỉ tội cho đám bề tôi phát ngôn viên bộ ngoại giao mỗi khi họp báo cứ phải ấp a ấp úng như gà mắc tóc “cái gọi là” với cái gọi thì… chắc do những lúc ấy cái lưỡi và cái tâm họ đang ‘giao chiến’ dữ dội lắm, bởi dẫu sao cũng là dân có ăn học cả mà?

Tóm lại, ai dám làm phát ngôn viên cho nhà nước ta kể cũng là những người can đảm, vì giữa thời buổi công nghệ thông tin bùng nổ mãnh liệt như hiện nay, không biết khi về nhà con cái họ sao bố mẹ lại nói sai sự thật, thì không hiểu họ sẽ trả lời sao nhỉ?

Hay lại bảo ‘hy sinh đời bố củng cố đời con’ thôi con a! Mà hình như đúng thiệt, bà Phan Thúy Thanh bây giờ đang êm ấm với chức vụ đại sứ một nước bên trời Tây, còn Lê Dũng đang chuẩn bị những ngày hạnh phúc mới bên đất Mỹ sau khi trao lại quả đắng “cái gọi là” lại cho bà Phương Nga.

Biết nói sai nhưng vẫn cứ nói còn thằng nào chết ráng chịu, bởi vậy chừng nào sự nghiệp của những “cái gọi là” chưa chấm dứt thì chuyện các đồng chí phe ta, như các đồng chí ‘lãnh đạn’ của tỉnh Lâm Đồng vừa ‘lãnh đủ’ trong vụ Bát Nhã sẽ còn dài dài…

Sàigòn, 15/10/2009
Alfonso Hoàng Gia Bảo


Monday, July 06, 2009

clbnbtd

clbnbtd

Shared via AddThis

Tuesday, June 23, 2009


Nhân Bút thép có post bài "Tranh luận với Thủ tướng" của LS Lê Công Định ngày 16-02-2007 tại đây:
http://poweroflaw.multiply.com/reviews/item/20/20

Tranh luận với Thủ tướng Lê Công Định - Luật sư, TP. HCM
(BBC - 16 Tháng 2 2007)

Việc một nguyên thủ quốc gia lần đầu đối thoại trực tiếp với dân chúng là bước tiến vượt bậc trong sinh hoạt chính trị ở một xã hội mà sự đối thoại giữa chính trị gia và người dân không phải là chuyện quen thuộc. Có thể nói về phương diện PR (public relations), đó là một thành công đáng kể. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã gây ấn tượng tốt trong mắt mọi người về phong cách năng động và tính quyết đoán. Tôi cũng háo hức theo dõi buổi đối thoại, và với tính lạc quan vốn có, tôi không ngạc nhiên về cách lựa chọn câu hỏi và sự chuẩn bị cẩn thận câu trả lời của Thủ tướng. Có một câu hỏi mà tôi đặc biệt chú ý, đó là vấn đề mà bạn Phạm Dương Quốc Tuấn đặt ra. Theo báo Tuổi Trẻ online, bạn Tuấn hỏi rằng: “Vì sao Thủ tướng lại ký chỉ thị nghiêm cấm tư nhân hóa báo chí dưới mọi hình thức? Như vậy có đi ngược lại mục tiêu tự do dân chủ mà Thủ tướng phấn đấu hay không?” Thủ tướng không tránh né, mà trái lại đã trả lời thẳng thắn và khéo léo câu hỏi trên, trong đó ông xác nhận đã thay mặt Chính phủ ký chỉ thị tăng cường quản lý báo chí. Theo ông, chỉ thị này “phù hợp với pháp luật Việt Nam” vì “pháp luật nước ta chưa cho phép tư nhân hóa báo chí” và hơn nữa “phù hợp với tuyệt đại đa số nguyện vọng của nhân dân, đồng bào ta.” Tiếc rằng trong buổi đối thoại ấy thính giả không có cơ hội tranh luận trực tiếp với Thủ tướng về những câu trả lời của ông, có thể vì ông bận mà câu hỏi lại quá nhiều, nhưng giá mà Thủ tướng sẵn sàng tranh luận thì thính giả ắt sẽ hài lòng hơn. Dù không có cơ hội đó, tôi vẫn mạn phép tranh luận gián tiếp với Thủ tướng vậy. Thứ nhất, Thủ tướng nói rằng luật pháp Việt Nam chưa cho phép tư nhân hóa báo chí. Điều này có vẻ đúng, nhưng thật ra không đúng. Khác với các chế độ quân chủ chuyên chế trước đây, ở những thể chế dân chủ, người dân được quyền làm những gì luật pháp không cấm. Việc ngăn cấm, nếu có và đặc biệt liên quan đến quyền tự do của công dân, phải được minh thị trong bản văn lập pháp do quốc hội ban hành. Nền dân chủ thực chất không bao giờ chấp nhận quan niệm chờ khi luật cho phép thì người dân mới được làm, vì điều này tạo cơ hội dễ dàng cho nhà cầm quyền công nhiên tước đoạt quyền tự do của công dân. Quan niệm như vậy sẽ khiến luật pháp trở nên thiếu minh bạch trong khi chính sự minh bạch của hệ thống pháp luật là một trong những nguyên tắc cơ bản mà Việt Nam đã cam kết thực hiện khi tham gia WTO. Thứ hai, quyền tự do của công dân, bao gồm cả quyền tự do ngôn luận, là những quyền tự nhiên mà nhà cầm quyền phải công nhận trong hiến pháp một cách long trọng, những quyền ấy không cần sự ban phát của ai hoặc phải xin xỏ ai mới có. Sự thủ đắc các quyền tự do là chuyện đương nhiên một khi công dân hội đủ điều kiện để được xem có năng lực hành vi, chẳng hạn tròn 18 tuổi và không mắc bệnh tâm thần. Hiến pháp Việt Nam hiện hành long trọng ghi nhận tất cả quyền tự do của công dân. Không một ai trong bộ máy công quyền có quyền ngăn cấm hoặc gây trở ngại cho việc hành xử các quyền này với bất kỳ lý do nào. Thứ ba, cơ quan hành pháp, bao gồm cả chức vụ Thủ tướng, trong phạm vi thẩm quyền tối đa của mình có nghĩa vụ thực thi hiến pháp và luật pháp khi điều hành quốc gia. Các quyết định và chỉ thị được ban hành bởi ngành hành pháp, tức quyền lập quy, chỉ phục vụ mục đích ấy mà thôi, chứ không được sử dụng để công nhận hay bác bỏ quyền của công dân, dù trực tiếp hay gián tiếp. Tự ý trao cho mình thẩm quyền bác bỏ các quyền tự do của công dân bằng một bản văn lập quy là hành động vi hiến cần phải tránh nếu không sẽ tạo tiền lệ xấu cho nền dân chủ pháp trị còn phôi thai. Một cách chân thành, tôi nghĩ cần phải xem xét lại năng lực và chức vụ của những vị cố vấn nào đã tham mưu cho Thủ tướng ban hành một văn bản vi hiến như vậy. Cuối cùng, khi nói đến nguyện vọng của nhân dân, không thể nói chung chung mà thiếu cơ sở tham chiếu cụ thể. Nguyện vọng của toàn dân chỉ được thể hiện và ghi nhận qua cơ chế trưng cầu dân ý. Việt Nam chưa có luật về trưng cầu dân ý và cũng chưa bao giờ tổ chức trưng cần dân ý, vậy làm sao biết được nguyện vọng của nhân dân để mà nhân danh hoặc nói thay? Nếu ý kiến của người dân về quyền tự do của họ hoặc về quyết sách lớn ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia chưa được thu thập thông qua một cơ chế dân chủ như trưng cầu dân ý thì nhà cầm quyền không thể tự ý tuyên bố quyết định của mình phù hợp với nguyện vọng của tuyệt đại đa số nhân dân. Nhận bừa một cách thiếu cơ sở sẽ khiến người dân dị nghị về thái độ nghiêm túc và đức tính trung thực của nhà cầm quyền vì họ không còn thơ ngây và dễ tính như trước đây. Một lần nữa, các vị cố vấn soạn thảo trước câu trả lời của Thủ tướng đã thiếu cẩn trọng chính trị cần thiết. Tóm lại, buổi đối thoại của Thủ tướng vào ngày 9/2/2007 là một chuyển biến đáng kể nhằm cổ vũ phong cách làm việc dân chủ mới trong sinh hoạt chính trị tại Việt Nam. Với tinh thần dân chủ đó, tôi mạo muội góp vài ý kiến tranh luận nêu trên. Nếu chống tham nhũng không có bất kỳ vùng cấm nào, như Thủ tướng đã tuyên bố gần đây, thì tăng cường dân chủ xã hội cũng vậy, không thể có bất cứ vùng cấm nào cả. Rất mong nhận được thái độ cầu thị của Thủ tướng.


chợt nhớ đến một bài "Đối thoại với Thủ tướng" ngày 06-02-2007 tại đây:
http://hcthuan.multiply.com/journal/item/171/171

Đối thoại với Thủ tướng

Thưa Thủ tướng, người dân chúng tôi luôn thấy các biểu ngử ghi “TẤT CẢ VÌ MỤC TIÊU DÂN GIÀU NƯỚC MẠNH, XÃ HỘI CÔNG BẰNG DÂN CHỦ VÀ VĂN MINH” nhưng thực tế thì nạn áp bức bất công vẫn ngang nhiên hoành hành, có người bị tước đoạt toàn bộ tài sản, nhà, đất cùng mồ mả ông bà, hành động này vừa là vi phạm pháp luật vừa trái đạo lý làm người và chúng tôi đã ròng rã theo đuổi khiếu kiện hàng mấy chục năm trời từ địa phương đến trung ương nhưng chẳng những đã không được giải quyết còn bị khủng bố áp bức xóa hộ khẩu tước quyền cư trú, có trường hợp vì quá bức xúc cùng đường phẩn uất có người đã tự thiêu, biểu tình phản đối…

Xin hỏi Thủ tướng có thấu hiểu nổi đau của người dân khi phải sống ly hương trên chính quê hương mình không?

Còn gì đau xót uất hận hơn khi trong thời khắc thiêng liêng tết đến này phải sông cảnh không nhà cửa không cúng viếng ông bà? và Thủ tướng có biện pháp gì để chấm dứt tệ nạn áp bức bất công này?

Xin hỏi khi người dân có những bằng chứng mà chắc chắn ai nhìn thấy cũng nhận ra được ngay những sai phạm nghiêm trọng, những điều bất công vô lý khiến cho nạn nhân không thể không khiếu kiện đến cùng, mong được có dịp đối thoại trình bày với các giới chức thẩm quyền nhưng các giới chức thẩm quyền vẫn điềm nhiên tọa thị ngoảnh mặt làm ngơ bỏ mặc không đoái hoài thì người dân phải làm sao? Thủ tướng có nghĩ rằng cứ để kéo dài mãi đến lúc giọt nước sẽ làm tràn ly khi người dân không thể chịu đựng được nữa rồi sẽ đi đến tình trạng tức nước vỡ bờ không?

Kính thưa Thủ tướng, với niềm tin vào tương lai đất nước dưới sự lãnh đạo của Thủ tướng tôi mong được đối thoại thật sự để trình bày đối chất.

Huỳnh Công Thuận

ĐT: 0983 32 33 36 - email: huynhcongthuan@gmail.com


Mời tất cả mọi người tham gia nhận định kết quả và hậu quả...

Friday, June 05, 2009

Cái chết đầy tự trọng

Nguyễn Hoàng Hà - Viết cho BBCVietnamese.com từ Hà Lan


Ông Roh Moo-Hyun từng lên truyền hình xin lỗi người dân

Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên và Nhật vẫn tự cho mình là xứ sở của đạo lý thành hiền. Người ta thường nhắc lời của Khổng Tử nói rằng: "Làm người phải biết tự trọng và biết xấu hổ khi làm việc không tốt, còn làm lãnh đạo đất nước thì càng phải biết tôn trọng nhân phẩm danh dự và càng phải biết xấu hổ."

Như vậy tựu chung lại thì biết xấu hổ về việc làm xấu, vuơn đứng lên làm việc làm tốt cho nhân dân, cho đất nước, đó chính là tự đề cao nhân phẩm của chính mình để trước là trở thành thiện-nhân, sau trở lên bậc Thánh nhân.

Nhưng các giá trị đạo đức đó đang ngày bị mất đi và nhiều người nay làm việc sai quấy, tội lỗi đã không dám nhận lỗi của mình mà quanh co nhiều khi tìm mọi cách lấp liếm mà phải chờ khi mọi cái được tung ra ánh sáng mới cúi đầu nhận tội.

Nam Hàn không phải quê hương của Khổng Tử nhưng lại có người biết tiết lễ và sẵn sàng chết vì đạo lý để giữ gìn nhân phẩm thanh tao của mình.

Quay về sự kiện ông cựu tổng thống Nam hàn Roh Moo-Hyun thì như ông nói: "Cuộc sống quả là khó khăn" như ông trăn trối. Từ một công nhân, tự học để trở thành luật sư, trở thành một chính trị gia lên tới đỉnh cao: đắc cử tổng thống của một quốc gia dân chủ và chính những gì ông đấu tranh chống tham nhũng ở quốc gia này sau nhiều năm đã đưa ông trở thành vị Tổng thống được nhân dân yêu quý. Nhưng rồi sáng 23-5-2009, phải kết thúc cuộc đời bằng cách gieo mình xuống một vách đá sâu. "Tôi cảm thấy xấu hổ trước người dân của mình," trước đó, ông Roh Moo-hyun thừa nhận khi phải đến Seoul theo triệu tập của tòa.

Ông Roh thành công nhờ xây dựng được niềm tin của công chúng vào ông như là một chính trị gia trong sạch và cái chết của ông được mô tả là gây sốc cho cả nước, từ hôm 23-5, người dân ở vùng quê ông đã xếp hàng dài, đã khóc khi quan tài ông đi qua. Ông nói, ông chỉ biết đến khoản tiền 6 triệu USD mà người thân ông cầm ấy khi không còn là Tổng thống.

Người Hàn Quốc tiếc thương cái chết của cựu tổng thống

Người ta đang tranh cãi việc truy tìm gắt gao sự vụ này có những động cơ chính trị, nhưng, rõ ràng cũng phải thừa nhận một điều không thể chối cãi được là đã có những khoản tiền lọt vào nhà ông, nó đã đi qua những người thân nhất, là vợ, là con trai, là cháu rể, là trợ lý của chính ông. Như vậy, cho dù ông có không trực tiếp cầm tiền và làm việc mờ ám này thì chính những người thân, các cộng sự của ông vì tham lam trước đồng tiền đã đưa đẩy ông để ngã vực, bỏ lại sự nghiệp và tiếng thơm, lòng tin của nhân dân dành cho ông xưa nay. Đau xót chính là ở chỗ này.

Có người đặt câu hỏi, những khó khăn ấy, chúng "khó" đến mức nào? Cái khó khăn mà ông nói ở đây chính là sự vật lộn của cuộc đấu tranh giằng co giữa cái xấu và cái tốt, giữa danh dự nhơ uế, giữa cái chân thiện mỹ và sự xấu xa mà chính ông đã luôn đứng về cái tốt, cái đẹp và hết mình bảo vệ nó vun đắp nó. Ông đã chọn cái chết và sự xin lỗi sâu sắc trước nhân dân và bạn bè yêu quý của ông. Cho nên, mọi người Nam Hàn và nhiều người trên thế gian này vẫn tin vào đức tính tốt đẹp của ông xưa nay và chấp nhận dễ dàng lời xin lỗi của ông hôm nay.

Người ta thương tiếc ông chính là ở điều này, chẳng phải ở nghi thức nhà nước đã dành cho ông trong tang điếu và lời văn muộn mằn cố chắt lọc của đối thủ mà hôm nay đang thay ông cầm lái đất nước này.

Ông tự quyết định cái đúng cái sai và chịu trách nhiệm trước đất nước, đâu có thể biện minh kiểu "chiếu cố công trạng đóng góp cho đất nước".

Nguyễn Hoàng Hà

Vấn đề không chỉ là trái hay không trái những "quy định" hiện hành vốn đang có nhiều khoảng trống là nhận "tiền hối lộ" hay "tiền hoa hồng" hay núp dưới bất kỳ danh nghĩa nào thì bản chất của sự việc vẫn chỉ là một: nhân hội lộ và một nhà lãnh đạo nghiêm minh không nên để vợ con làm những việc mà dư luận có thể "nghi" về tính khách quan chứ đừng nói là tự tay cầm lấy nó.

Ông là Tổng thống và ông vẫn là người tự quyết định cái đúng cái sai và chịu trách nhiệm trước đất nước và nhân dân mình, đâu có thể biện minh kiểu "chiếu cố công trạng đóng góp cho đất nước", hay hãy để ông được "hạ cánh an toàn".

Đó là bản chất thiện mỹ của chính ông nên bạn bè và nhân dân đã đứng dài hai bên đường khóc và tiễn đưa ông như là sự chấp nhận lời xin lỗi cao đẹp đó.

Riêng tôi xin nghiêng mình chia tay ông và vẫn trân trọn quý mến ông vì sự sám hối đến cao độ và trong việc chọn cái chết để bảo toàn tính chân thiện mỹ, để lại bài học đạo đức cho đời và vòng hoa của tôi dâng đến mộ ông là mấy chữ vàng: " Tôi nghiêng mình trước cái chết trong thanh tao và luôn biết sám hối và thực hành chân thiện mỹ!"
TRUNG QUỐC:
Lòng can đảm của giới blogger đẩy lùi sự kiểm duyệt của Bắc Kinh

Tú Anh - Bài đăng ngày 01/06/2009 Cập nhật lần cuối ngày 01/06/2009 12:54 TU

Công an Trung Quốc tại một quán cà phê internet ở Bắc Kinh (Reuters)

Công an Trung Quốc tại một quán cà phê internet ở Bắc Kinh (Reuters)
Theo các hãng thông tấn nước ngoài, trong vòng ba tuần lễ, cho dù bộ máy kiểm duyệt được tăng cường vì sắp đến ngày tưởng niệm 20 năm vụ thảm sát Thiên An môn, nhưng vụ cô gái Đặng Ngọc Kiều giết chết cán bộ vẫn trở thành sự kiện được bình luận nhiều nhất trong năm.

Một hiện tượng thách thức chính quyền chưa từng thấy đang diễn ra trên mạng lưới thông tin điện tử Internet tại Trung Quốc. Sau khi vinh danh một thanh niên 20 tuổi bị hành quyết về tội dùng dao giết chết một loạt sáu sĩ quan công an hồi tháng 7 năm ngoái, hàng triệu người sử dụng internet tại Trung Quốc một lần nữa chứng tỏ sức mạnh đẩy lùi được bộ máy kiểm duyệt, thông tin một chiều của Bắc Kinh.

Với tinh thần dũng cảm, các blogger đã hết lòng bênh vực cho một cô gái tỉnh nhỏ kiên quyết bảo vệ danh giá của mình trước hành động đồi bại của một số các bộ có quyền hành tại tỉnh Hồ Bắc.

Theo các hãng thông tấn nước ngoài thì trong vòng ba tuần lễ, bất chấp bộ máy kiểm duyệt tuy được tăng cường vì sắp đến ngày tưởng niệm vụ thảm sát Thiên An môn, vụ cô gái Đặng Ngọc Kiều giết cán bộ đã trở thành sự kiện được bình luận nhiều nhất trong năm.

Vụ án Đặng Ngọc Kiều.

Câu chuyện bắt đầu vào ngày chủ nhật 10 tháng 5. Đặng Ngọc Kiều khai là bị cán bộ sĩ nhục nói cô là gái điếm, cầm một xấp tiền đánh mình. Cô đâm chết người cán bộ này vì bị xâm phạm tính dục. Phía cảnh sát thì nói cô gái phục vụ tắm hơi không có bị cưỡng dâm , cố ý sát nhân . Với tội danh này, Đặng Ngọc Kiều cí nguy cơ lãnh án tử hình như trường hợp thanh niên Vương Giai hồi năm ngoái dùng dao giết công an trả thù một vụ tra tấn khiến anh bị bất lực.

Chỉ trong vòng ba tuần từ khi báo chi chính thức loan tin vụ Đặng Ngọc Kiều, mạng thông tin internet "can thiệp" một cách rộng rãi. Nạn nhân Đặng Ngọc Kiều được tôn vinh là người hùng trừ gian diệt bạo, theo tinh thần hiệp sĩ Trung Quốc, còn kẻ gian ác, là "cán bộ chính quyền tham ô, dùng sức mạnh đánh dập một thiếu nữ tay yếu chân mềm, nhưng bất khuất". Cô gái phục vụ quán tắm hơi trở thành biểu tượng của một nữ anh hùng vì dân mà diệt bạo.

Gần 70% những người được hỏi ý kiến trên mạng, tin rằng cô gái này vô tội. Và có đến 77% ủng hộ hành vi "giết tham quan", dù có giết chết cán bộ đi nữa, thì cũng vô tội như thường. Một người viết blog, với bút hiệu là "truy phong đạo tặc" còn hiên ngang đi đến bệnh viện thăm hỏi nạn nhân. Từ nay, vụ cô gái giết người này không còn mang tín thời sự vụn vặt nữa.

Đặng Ngọc Kiều biến thành biểu tượng của tình trạng bất công trong một quốc gia do đảng Cộng sản độc quyền kiểm soát, và không có một sức mạnh chính trị đối trọng. Nhiều nhóm ủng hộ Đặng Ngọc Kiều được lập ra, đông đảo luật sư lên tiếng tình nguyện biện hộ cho cô.

Một trong những nhóm ủng hộ Đặng Ngọc Kiều nhận định với hãng tin AFP như sau : vụ việc này phản ánh cuộc xung đột giữa dân và Nhà nước kéo dài từ lâu nay. Vì chính quyền có lề thói che dấu sự thật để bảo lợi đặc quyền đặc lợi, lần này người dân nghi ngờ công an và chính quyền Hồ Bắc cũng hành xử gian dối như thế. Và người dân nghĩ đến thân phận của mình, biết đâu cũng sẽ chịu oan khiên như vậy".

Đẩy lùi bộ máy thông tin một chiều ?

Chưa hết, trong bối cảnh 20 năm tưởng niệm phong trào sinh viên đòi dân chủ bị thảm sát ở Thiên An Môn, tháng 6 năm 1989, tại Bắc kinh, sinh viên thủ đô dựng lên vở kịch : "Chúng tôi là Đặng Ngọc Kiều".

Theo giới chuyên gia Trung Quốc, khả năng độc quyền thông tin của nhà nước đã bị giới hạn rất nhiều. Nhà xã hội học Hồ Hưng Đô so sánh : Tại Trung quốc có 300 triệu người sử dụng internet. Báo chí chính thức làm phát ngôn viên cho chính quyền, trong khi internet là tiếng nói của nhân dân đòi công lý".

Đương nhiên là nhà nước không khoanh tay thụ động. Họ đóng địa chỉ blog "đạo tặc truy phong" và ra lệnh cho các tờ báo giấy chính thức bớt nói đến vụ Đặng Ngọc Kiều.

Nhưng theo hãng tin AFP thì công luận trên mạng điện tử đã thắng trận đầu tiên. Nữ hiệp Trung Hoa 2009 đã được thả về nhà với mẹ nhưng bị quản thúc tại gia. Còn hai cán bộ đồng lỏa với viên chức bị đâm chết, bị mất chức. Một trong hai người đã bị bắt giam.

Friday, May 29, 2009

Quyết tâm phải đi đến tận cùng sự thật !


Hiến pháp 1992

của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam

...

Chương V: Quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân
...

Điều 68

Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước theo quy định của pháp luật.

Điều 69

Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.

Điều 70

Công dân có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật.

Những nơi thờ tự của các tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ.

Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để làm trái pháp luật và chính sách của Nhà nước.

Điều 71

Công dân có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm.

Không ai bị bắt, nếu không có quyết định của Toà án nhân dân, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân, trừ trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt và giam giữ người phải đúng pháp luật.

Nghiêm cấm mọi hình thức truy bức, nhục hình, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của công dân.

------------------------------

Nghiêm cấm việc tùy tiện tạm giữ người

Trích yếu nội dung THÔNG TƯ SỐ 26/2007/TT-BCA:

Ngày 15 tháng 11 năm 2007 Bộ Công an ban hành Thông tư số 26/2007/TT-BCA về việc hướng dẫn thi hành một số điều của Quy chế tạm giữ người theo thủ tục hành chính (ban hành kèm theo Nghị định số 162/2004/NĐ-CP ngày 07 tháng 9 năm 2004).

TT - Theo qui định tại thông tư số 26 do Bộ Công an vừa ban hành, thời hạn tạm giữ người theo thủ tục hành chính không được quá 12 giờ, kể từ thời điểm bắt đầu giữ người vi phạm. Trong trường hợp cần thiết, thời hạn tạm giữ có thể kéo dài hơn nhưng không quá 24 giờ.

Đối với người vi phạm qui chế biên giới hoặc vi phạm hành chính ở vùng rừng núi xa xôi, hẻo lánh, hải đảo thì thời hạn này có thể kéo dài hơn, nhưng không quá 48 giờ. Việc kéo dài thời hạn tạm giữ chỉ được áp dụng trong trường hợp cần phải có thêm thời gian làm rõ lai lịch, thân nhân người vi phạm và những tình tiết quan trọng, phức tạp liên quan.

Trong mọi trường hợp, việc tạm giữ người theo thủ tục hành chính đều phải có quyết định bằng văn bản của người có thẩm quyền. Ngiêm cấm việc tùy tiện tạm giữ người mà không có quyết định bằng văn bản.

Website Chính phủ

Tạm giữ người theo thủ tục hành chính phải có quyết định bằng văn bản

(Website Chính phủ) - Theo quy định tại Thông tư số 26/2007/TT-BCA do Bộ Công an vừa ban hành, thời hạn tạm giữ người theo thủ tục hành chính không được quá 12 giờ, kể từ thời điểm bắt đầu giữ người vi phạm. Trong trường hợp cần thiết, thời hạn tạm giữ có thể được kéo dài hơn nhưng không quá 24 giờ.

Đối với người vi phạm quy chế biên giới hoặc vi phạm hành chính ở vùng rừng núi xa xôi, hẻo lánh, hải đảo thì thời hạn này có thể kéo dài hơn, nhưng không quá 48 giờ. Việc kéo dài thời hạn tạm giữ chỉ được áp dụng trong trường hợp cần phải có thêm thời gian xác minh làm rõ lai lịch, thân nhân người vi phạm và những tình tiết quan trọng, phức tạp liên quan đến hành vi vi phạm của người bị tạm giữ.

Khi chưa hết thời hạn ghi trong quyết định tạm giữ, nhưng đã điều tra, xác minh làm rõ, có đủ cơ sở kết luận và xử lý xong hành vi vi phạm, thì người ra quyết định tạm giữ phải ra quyết định chấm dứt ngay việc tạm giữ người theo thủ tục hành chính. Khi có căn cứ cho rằng hành vi vi phạm pháp luật của người bị tạm giữ có dấu hiệu tội phạm, thì người ra quyết định tạm giữ phải chuyển ngay hồ sơ và người bị tạm giữ kèm theo tang vật, phương tiện vi phạm (nếu có) cho cơ quan tiến hành tố tụng hình sự có thẩm quyền để giải quyết.

Trong mọi trường hợp, việc tạm giữ người theo thủ tục hành chính đều phải có quyết định bằng văn bản của người có thẩm quyền. Nghiêm cấm việc tùy tiện tạm giữ người mà không có quyết định bằng văn bản.

Trường hợp người bị tạm giữ là người nước ngoài, người ra quyết định tạm giữ phải báo cáo ngay với Thủ trưởng cơ quan có thẩm quyền cấp trên biết để thông báo cho Bộ Ngoại giao và Bộ Ngoại giao thông báo cho cơ quan đại diện ngoại giao hoặc cơ quan đại diện lãnh sự của nước mà người đó là công dân biết.

Mọi chi phí cho việc ăn uống, sinh hoạt của người bị tạm giữ và chăm sóc, điều trị khi họ bị bệnh hoặc tiền chi phí mai táng khi chết trong thời gian bị tạm giữ là do bản thân hoặc gia đình họ tự chịu trách nhiệm. Trường hợp người bị tạm giữ hoặc gia đình không tự lo được, thì cơ quan, đơn vị của người đã ra quyết định tạm giữ có trách nhiệm bảo đảm từ nguồn kinh phí của cơ quan, đơn vị.

(Nguồn: Thông tư số 26/2007/TT-BCA)

---------------

Việt Nam trước diễn đàn nhân quyền LHQ - Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ở Geneva

Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ở Geneva đã nghe trình bày của đoàn Việt Nam chiều 08/05/2009

Báo cáo của Việt Nam về nhân quyền trước diễn đàn Liên Hiệp Quốc tại Geneva có nhiều điểm tự phê và các cam kết cải tổ nhưng cũng nói đến các mối đe dọa và hoạt động thù địch.

Chiều nay, giờ châu Âu, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh đã đại diện Việt Nam trình bày bản phúc trình nhân quyền trước một diễn đàn 47 quốc gia của LHQ.

Sự kiện diễn ra trong cuộc điều tra chung của Hội đồng Nhân quyền LHQ với tất cả các quốc gia thành viên.

Báo cáo của đoàn Việt Nam được truyền trực tiếp trên mạng Internet từ lúc 02:30 chiều này giờ Thuỵ Sĩ thừa nhận có những điều chưa đạt được nhưng nêu cao cam kết cải tổ.

Báo cáo của Việt Nam nói chất lượng của việc thực hiện pháp luật còn thấp nhưng hứa rằng việc thực hiện các tiêu chí nhân quyền quốc tế là ưu tiên của chính quyền.

Thậm chí, qua bản đọc tiếng Anh của ông Phạm Bình Minh, chính quyền Việt Nam thừa nhận trong các quan chức nhà nước còn có hiện tượng "nhận thức về nhân quyền" ở một số người còn "hạn chế".

Nhưng như thường lệ, Việt Nam đưa ra cách nhìn nhân quyền trong quan hệ gắn kết với các quyền kinh tế xã hội để nói rằng chính phủ sẽ tiếp tục chính sách xóa đói giảm nghèo, cải tổ hành chính và hệ thống tư pháp.

Bản phúc trình cũng nói Việt Nam đã và đang đưa ra các biện pháp cụ thể để nâng cao, đẩy mạnh cơ chế đảm bảo dân chủ và nhân quyền theo tiêu chuẩn quốc tế.

Theo dõi việc trình bày báo cáo thì không có điểm nào nói lên sự khác biệt giữa quan điểm nhân quyền của chính quyền Việt Nam và Công ước Nhân quyền Quốc tế.

Nhưng chính quyền cũng nêu ra các mối đe dọa, thậm chí cả khủng bố và các hoạt động thù địch.

Việt Nam đã và đang bác bỏ các cáo buộc từ bên ngoài và từ giới bất đồng chính kiến trong nước rằng chính quyền trấn áp một số hoạt động tôn giáo và báo chí.

Phản hồi

Sau phần báo cáo của Thứ trưởng Việt Nam, đại biểu nhiều quốc gia đã bày tỏ ý kiến của họ.

Các nước phương Tây như Canada, Hà Lan và Úc nhấn mạnh Việt Nam cần cởi mở hơn về tự do báo chí.

Đại diện Canada đề nghị Việt Nam cho phép báo chí tư nhân (một ý mà Hà Lan cũng đề cập), có luật bảo vệ người tố cáo tham nhũng.

Luật Việt Nam đôi khi được dùng để hình sự hóa việc bày tỏ quan điểm chính trị hòa bình và hạn chế tự do lập hội.

Đoàn Canada

Người của đoàn Canada nói: "Có vẻ luật Việt Nam đôi khi được dùng để hình sự hóa việc bày tỏ quan điểm chính trị hòa bình và hạn chế tự do lập hội."

Canada đề nghị Việt Nam "giảm bớt việc dùng luật an ninh để hạn chế công chúng thảo luận dân chủ đa đảng."

Phái đoàn Úc hoan nghênh cuộc thảo luận "ngày càng thắng thắn" về nhân quyền hàng năm giữa Úc và Việt Nam.

Đại diện Úc đề nghị Việt Nam tăng cường bảo vệ tự do báo chí, và hoan nghênh Việt Nam đang cân nhắc gia nhập Công ước LHQ chống tra tấn.

Trung Quốc cũng phát biểu, kêu gọi Việt Nam "khép bớt khoảng cách giàu nghèo".

Đại diện nước này đề nghị Việt Nam "giúp các nhóm thiểu số nhận thức tốt hơn quyền và trách nhiệm để họ có cuộc sống tốt hơn".

Về phần mình, Nhật Bản nhấn mạnh "tầm quan trọng của tự do ngôn luận, và vai trò của truyền thông độc lập và tự do".

Nhật đề nghị Việt Nam "thúc đẩy nhân quyền cho những nhóm dễ tổn thương" và cải thiện hệ thống luật pháp trong nước.

Bắt vì 'an ninh quốc gia'

Báo cáo nhắc lại rằng Việt Nam có và sẽ tiếp tục các cuộc đối thoại nhân quyền với Liên hiệp châu Âu và Hoa Kỳ.
Luật sư bất đồng chính kiến Lê Thị Công Nhân bị xử tù

Các tổ chức nhân quyền đòi thả tự do cho các nhân vật bất đồng chính kiến như luật sư Lê Thị Công Nhân

Cùng lúc, có các nhóm biểu tình bên ngoài trụ sở Hội đồng Nhân quyền của LHQ ở Geneva đưa ra các yêu cầu, kiến nghị với nhận định khác hẳn nội dung chính quyền Việt Nam nêu.

Trong một báo cáo chung gửi cho Hội đồng Nhân quyền LHQ, các tổ chức phê phán Việt Nam cho rằng chính quyền nước này trấn áp các ý kiến đối lập, dùng điều luật về an ninh quốc gia để cầm tù, tạm giam những ai phát biểu trái ý đảng cầm quyền.

Họ cũng nói công an mạng Việt Nam ngăn cản giao lưu trên Internet khi thấy các nội dung về nhân quyền.

Những người biểu tình gồm các ủng hộ viên của đảng Việt Tân, Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam, và tổ chức của Khmer Krom cũng đòi thả các tù nhân chính trị và bất đồng chính kiến.

Ông Trần Xuân Sơn, Chủ tịch Hội người Việt Quốc gia Lausanne, nói:

"Chúng tôi nhân dịp này muốn đóng góp tiếng nói với thế giới rằng Việt Nam không tôn trọng nhân quyền như những gì nhà nước công bố."

Báo cáo của những người chỉ trích nói Việt Nam vẫn dùng biện pháp như giam những người chống đối vào trại tâm thần, hay trại cải tạo và cấm nhiều tổ chức bất tuân đảng CS hoạt động.

Và theo họ thì việc trấn áp này không chỉ áp dụng với các tổ chức của người Việt mà các nhóm như người Thượng hay Khmer Krom cũng lên tiếng phê phán chính phủ Việt Nam về nhân quyền.

Wednesday, May 06, 2009

Bằng chứng Hoàng Sa

TQ phản đối việc bổ nhiệm chủ tịch Hoàng Sa

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2009/04/090428_paracels_china_reax.shtml

Việt Nam vẫn tuyên bố chủ quyền đối với Hoàng Sa

Trung Quốc vừa lên tiếng phản đối việc chính quyền thành phố Đà Nẵng bổ nhiệm chủ tịch UBND huyện đảo Hoàng Sa.

Ngày 25/04, Ủy ban Nhân dân thành phố Đà Nẵng đã công bố quyết định bổ nhiệm trực tiếp chủ tịch của 8 quận huyện, trong đó có huyện Hoàng Sa. Ông Đặng Công Ngữ, nguyên giám đốc Sở Nội vụ thành phố, lãnh trách nhiệm này.

Thứ Ba 28/04, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Khương Du tuyên bố việc bổ nhiệm ông Ngữ là "bất hợp pháp và không có giá trị".

Bà nói Trung Quốc đã chuyển cho Việt Nam biết về quan điểm của mình trong vấn đề này.

Tân Hoa Xã trích lời bà Khương Du tái khẳng định rằng Trung Quốc có "chủ quyền không thể chối cãi" đối với quần đảo Hoàng Sa, mà Trung Quốc gọi là Tây Sa, và các vùng biển phụ cận.

Theo lời người phát ngôn Trung Quốc, Việt Nam và Trung Quốc "không có tranh chấp" xung quanh quần đảo này.

Trung Quốc đã chiếm hoàn toàn Hoàng Sa sau trận thủy chiến ngày 19/01/1974 với hải quân Việt Nam Cộng hòa.

Tháng 12/2007 có tin Quốc vụ viện Trung Quốc phê chuẩn việc thành lập thành phố hành chính Tam Sa để trực tiếp quản lý ba quần đảo trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa.

Dạy lịch sử Hoàng Sa

Trong khi đó, ngành giáo dục Đà Nẵng chuẩn bị đưa lịch sử Hoàng Sa vào chương trình học chính quy cấp trung học cơ sở.

Ông Huỳnh Văn Hoa, giám đốc Sở Giáo dục - Đào tạo Đà Nẵng cho các phóng viên biết bắt đầu từ năm học 2009 - 2010, lịch sử và địa lý Hoàng Sa sẽ được bố trí ở phần thực hành của chương trình địa lý lớp 8, và trong phần 5 của chương trình địa lý lớp 9.

Dưới triều Nguyễn, Hoàng Sa thuộc Quảng Ngãi. Chính phủ Việt Nam Cộng hòa đặt Hoàng Sa dưới sự quản lý của tỉnh Quảng Nam.

Sau 1975, Hoàng Sa thuộc về Quảng Nam - Đà Nẵng và năm 1997, trở thành huyện đảo trực thuộc thành phố Đà Nẵng.

Mới đây, người ta đã phát hiện ra một sắc chỉ cổ từ thời nhà Nguyễn có liên quan tới quần đảo Hoàng Sa.

Tân Chủ tịch Hoàng Sa khi nhậm chức đã tuyên bố ông sẽ "tiếp tục cùng toàn dân cả nước đấu tranh để khẳng định chủ quyền của quần đảo Hoàng Sa thuộc về Việt Nam".

Tháng Năm này, một cuốn sách mang tên 'Quần đảo Hoàng Sa không thể nhượng quyền của VN' dày 400 trang do nhà nghiên cứu Nguyễn Phước Tương thực hiện theo đặt hàng của chính quyền TP Đà Nẵng cũng sẽ được xuất bản.

==========================

Bằng Chứng Hoàng Sa

Chủ tịch Đà Nẵng Trần Văn Minh ví von việc bổ nhiệm ông Đặng Công Ngữ giữ chức Chủ tịch huyện đảo Hoàng Sa là “cắm mốc” cho quần đảo ấy. Tất nhiên, như ông Minh nói, cột mốc đó chỉ có thể cắm “trong lòng dân”; ông Ngữ vẫn ngồi ở đất liền và Hoàng Sa vẫn đang bị xâm lăng bởi quân Trung Quốc.

Mấy tuần trước, báo chí đã đưa tin khá đậm về một đạo sắc đã có cách đây 174 năm. Sắc của vua Minh Mạng ban ra năm 1835, “phái một đội thuyền gồm 3 chiếc với 24 lính thủy ra canh giữ đảo Hoàng Sa”, vừa được dòng họ Đặng ở Lý Sơn (Quảng Ngãi) trao cho Nhà nước. Dòng họ Đặng đã cất giữ sắc chỉ này qua sáu đời và nay trở thành “tài sản quốc gia”. Theo các chuyên gia, “đây là sắc chỉ còn nguyên bản gốc liên quan đến quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam”.

Từ năm 1816, Hoàng đế Gia Long đã “long trọng xác nhận chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa”. Gia Long làm việc này, một năm sau khi sai cai đội Phạm Quang Ảnh ra Hoàng Sa xem xét (tháng Giêng năm 1815). Từ đó cho tới tháng Giêng năm 1974, chủ quyền của Việt Nam ở Hoàng Sa luôn hiện diện bằng xương, bằng thịt. Ngoại trừ tuyên bố “khống” của Phát xít Nhật trong thời gian họ chiếm Trung Hoa. Không ai có thể đưa ra những bằng cứ lịch sử xác đáng hơn để tranh chấp Hoàng Sa với người Việt Nam cả.

Tuy nhiên, quần đảo ấy đã hai lần bị người Trung Hoa dùng vũ lực để xâm lăng bất hợp pháp: Một vào năm 1956, lợi dụng khi quân đội Sài Gòn chưa kịp ra thay thế quân Pháp ở Hoàng Sa, Bắc Kinh và Đài Loan đã đưa quân ra chiếm đảo Phú Lâm và đảo Linh Côn, hai hòn đảo vào hàng lớn nhất ở phía Đông Hoàng Sa; Một vào tháng Giêng năm 1974, Bắc Kinh đưa tàu chiến ra chiếm phần còn lại của Hoàng Sa từ tay những chiến sỹ hải quân Việt Nam giữ đảo.

Sắc chỉ của Minh Mạng tìm thấy ở Lý Sơn là vô cùng quý giá. Nhưng, bằng chứng lịch sử đâu chỉ là những tư liệu ngày xưa. Sự kiện ngày 19 tháng Giêng năm 1974, ngày Trung Quốc “dùng vũ lực để chiếm giữ một vùng lãnh thổ đã có chủ” là Việt Nam, cũng chính là bằng chứng. Bằng chứng về “một hành động hoàn toàn phi pháp” của Trung Quốc xét theo Định ước Berlin 1885 và Tuyên bố Lausanne 1888.

Theo đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, Tư lệnh vùng I, Hải quân Việt Nam Cộng hòa (VNCH): Ngày 15-1-1974, địa phương quân Hoàng Sa bắt đầu phát hiện tàu đánh cá lạ. Ngày 16-1, khi người nhái của Hải quân VNCH đổ bộ lên đảo Duncan và Drummond thì đụng ngay một toán quân nhân Trung Quốc. Chiều 16-1, mọi diễn biến đã được đích thân đề đốc Thoại báo cáo cho Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, khi ấy đang ở Mỹ Khê. Ngày 17, trên lãnh hải Việt Nam xuất hiện thêm hai tàu quân sự Trung Quốc.

Sáng 17-1, toàn bộ diễn tiến được đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại cập nhật cho Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Tổng thống Thiệu khi ấy vẫn đang ở Đà Nẵng, lập tức: Chỉ thị cho Tư lệnh Hải quân Vùng I: “Trước hết dùng biện pháp ôn hòa yêu cầu các chiến hạm Trung Cộng ra khỏi lãnh hải; Nếu họ không nghe thì nổ súng cảnh cáo; Nếu họ ngoan cố thì toàn quyền sử dụng vũ lực”. Đại tá Hà Văn Ngạc, ngay sau đó đã được đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại cử lên soái hạm Trần Bình Trọng ra thẳng Hoàng Sa; cùng đi có hộ tống hạm Nhật Tảo.

Sáng 19-1-1974, báo cáo với đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại qua bộ đàm đại tá Hà Văn Ngạc cho biết: “Các hạm đội Trung Quốc đang áp sát từng chiến hạm Việt Nam”. Theo đề đốc Thoại, lúc đó, cố vấn Mỹ tại Sài Gòn cho biết, ở khu vực Hoàng Sa có khoảng 17 chiến hạm của Trung Quốc. Đại tá Ngạc thống nhất với đề đốc Thoại là khi không tránh được nổ súng thì phía Việt Nam sẽ phải nổ súng trước để giảm thương vong.

Vào lúc 10giờ30 sáng ngày 19-1-1974, Đại tá Ngạc đã để hệ thống bộ đàm “on” và đề đốc Thoại đã nghe được tiếng súng của đôi bên trong trận tử chiến kéo dài 30 phút ấy. 15 chiến sỹ hải quân Việt Nam thuộc toán đổ bộ của tuần dương hạm Lý Thường Kiệt, đã đứng sát bên nhau và cùng bật ra bài hát “Việt Nam, Việt Nam” khi nhìn thấy soái hạm của quân Trung Quốc trúng đạn. Nhưng, cuộc chiến ấy là không cân sức. Hạm đội Bảy của Hoa Kỳ khi ấy ở rất gần đã không cử bất cứ chiến hạm nào ra chi viện. Người Mỹ và người Trung Quốc vừa mới nắm tay nhau.

Ngày 20-1-1974, 10 chiến hạm Trung Quốc đã đổ một lực lượng hải quân hùng hậu lên đảo Hoàng Sa và Cam Tuyền, bắt đầu một thời đô hộ mới. Không biết đến bao giờ mới tống cổ được những tên xâm lược ấy ra khỏi bờ cõi Việt Nam.

Thời gian qua, tôi cố gắng tìm gặp những người lính đã tham gia trận hải chiến lịch sử này. Đại tá Hà Văn Ngạc đã mất tại Dallas, Texas. Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu cũng không còn. Tướng Hồ Văn Kỳ Thoại hiện vẫn còn sinh sống tại bang Virginia, nhưng tuổi đã ngoài 80. Một số sỹ quan hải quân đã từng ở Hoàng Sa và đã từng tham dự trận hải chiến 1974 hiện vẫn còn sống rải rác ở nhiều nơi và tôi vẫn mong có ngày gặp họ. Tôi được đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại trao cho bản danh sách những chiến sỹ hải quân Việt Nam hy sinh trong ngày 19-1-1974, bản danh sách có chữ ký của ông. Nhưng rất tiếc là vẫn còn một số người chỉ biết tên chứ chưa rõ họ.

Nhưng, tôi chỉ là nhà báo, chỉ làm những việc này trong khuôn khổ nghề nghiệp. Khi nhậm chức, ông Đặng Công Ngữ có hứa là sẽ đấu tranh để giành lại chủ quyền cho Hoàng Sa. Tôi nghĩ, như mọi người dân Việt Nam, ông Ngữ nói ước muốn này là vô cùng thành thật. Nhưng, khác với thường dân, thay vì chỉ ước mơ, ông Ngữ có thể ra tay ngay, thu thập những tư liệu lịch sử xưa cũng như tư liệu sống. Đặc biệt là tư liệu về “trận hải chiến Hoàng Sa 1974”. Một phần của lịch sử ấy là Tướng Hồ Văn Kỳ Thoại; là các sỹ quan, chiến sỹ hải quân ở Hoàng Sa năm 1974. Đừng đợi đến đời sau, khi con cháu họ đưa lên một “công vụ lệnh” cử họ ra Hoàng Sa rồi mới ồ lên: “Tài sản!”. Lịch sử có giá ngay từ hôm nay, khi những người từng chiến đấu ở Hoàng Sa còn sống.

Tôi rất muốn được trao lại cho ông Đặng Công Ngữ bản danh sách có chữ ký của vị tướng đã ra lệnh nổ súng trong trận hải chiến Hoàng Sa. Nhưng, đấy chỉ là một phần rất nhỏ. Hãy tìm gặp những con người đã chiến đấu rất can trường ấy để thu thập những kỷ vật; những ký ức. Hãy mời họ đến trụ sở của huyện đảo Hoàng Sa, và sẽ rất vinh dự nếu tôi, một sỹ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam được cùng họ tham dự lễ vinh danh 58 liệt sỹ Việt Nam Cộng hòa đã hy sinh vì Hoàng Sa năm ấy. Tên tuổi của 58 liệt sỹ ấy xứng đáng được Chủ tịch Hoàng Sa cho trân trọng khắc lên bia. Tấm bia ấy không phải để vinh danh “lính ngụy”. Những người lính ấy đã ngã xuống để bảo vệ tổ quốc. Những người lính ấy là người lính Việt Nam. Trân trọng sự hy sinh của họ không chỉ vì họ là lịch sử mà còn vì đấy là đạo lý.

Tổn Thất Đôi Bên:

Về phía Trung Quốc: Soái hạm 274 bị chìm, toàn bộ Bộ tham mưu gồm đô đốc Phương Quang Kinh, tư lệnh phó hạm đội Nam Hải, 5 đại tá, 6 trung tá, 2 thiếu tá, 7 sỹ quan cấp úy và một số thuyền viên trên tàu chết; Hộ tống hạm 271 bị hư, phải ủi bãi, đại tá Vương Kỳ Ưu, hạm trưởng chết; Hai trục lôi hạm 389 và 396 bị hư hại nặng, 2 chỉ huy là trung tá Triệu Quát và đại tá Diệp Mạnh Hải, chết.

Về phía Việt Nam: Hộ tống hạm Nhật Tảo chìm, chỉ huy, trung tá Ngụy Văn Thà cùng với 24 chiến sỹ hải quân khác hy sinh, 26 người mất tích; Khu trục hạm Trần Khánh Dư bị hư hại, 2 chiến sỹ hy sinh; Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng bị hư với hai chiến sỹ hy sinh; Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt, bị trúng đạn: 1 chiến sỹ hy sinh, 15 chiến sỹ trôi dạt suốt 15 ngày về Quy Nhơn và 14 người sống sót; 2 quân nhân người nhái hy sinh trên đảo; 43 quân nhân, nhân viên khí tượng Hoàng Sa, cùng với một cố vấn Mỹ đi cùng chiến hạm bị bắt đưa về Trung Quốc.


(TUỔI TRẺ) Thứ Năm, 23/04/2009, 11:15 (GMT+7)

Hoàng Sa tươi đẹp trong trí nhớ

Theo kế hoạch, ngày 25-4, Đà Nẵng sẽ tổ chức lễ bổ nhiệm trực tiếp Chủ tịch của UBND huyện đảo Hoàng Sa. Theo đó, huyện này sẽ tập hợp tư liệu xuất bản kỷ yếu về Hoàng Sa, xây dựng bảo tàng để trưng bày, giới thiệu những hiện vật, thư tịch... về Hoàng Sa.

Và một cuộc họp mặt "đặc biệt" giữa chính quyền và công dân huyện đảo Hoàng Sa, TP.Đà Nẵng vừa diễn ra ngày 20.4 hết sức cảm động. Sự "đặc biệt" không chỉ ở con số dưới... 10 người, mà còn ở thái độ của lãnh đạo chính quyền từ cung cách quan tâm, cư xử cho đến xưng hô... hết sức trân trọng, nâng niu những "công dân hiếm" của mình.

Họ là năm trong số ít những nhân chứng từng sống và làm việc tại Hoàng Sa, giờ đều ở tuổi "thất thập cổ lai hy". Dù mắt họ đã mờ, chân yếu, nhưng trong ký ức, một thời trai trẻ ở Hoàng Sa vẫn hào hùng, tươi đẹp như ngày nào. Hoàng Sa - dải đất thiêng liêng của tổ quốc - trong những câu chuyện kể của họ giàu đẹp, lung linh đến lạ thường, nhưng cũng mang nỗi khắc khoải, thổn thức, bởi với họ, những ký ức đẹp đẽ ấy giờ chỉ còn là hoài niệm...

Bài 1: Người công binh và giấc mơ dang dở

Tôi vào Internet, mở Google Earth cho ông xem ảnh về đảo Hoàng Sa bây giờ. Mắt ông sáng lên vì bắt gặp những hình ảnh thân quen, nhưng rồi chợt chùng xuống ngay. Lặng thinh một hồi, ông chỉ tay vào bản đồ nói tiếp: "Lẽ ra cái sân bay ấy giờ là của Việt Nam mình, do chính tay chúng tôi xây dựng...".

Ông là Nguyễn Văn Cúc, 61 tuổi, nguyên là lính công binh thời quân đội Sài Gòn cũ, là người cuối cùng rời Hoàng Sa - tháng giêng 1974. Ông Cúc bị bắt trong chuyến công tác thứ tư ra Hoàng Sa khảo sát, thiết kế để xây dựng một sân bay trên đảo...

Duyên nợ với Hoàng Sa

Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi của chính quyền UBND huyện đảo Hoàng Sa và 5 công dân của mình - những người từng sống, làm việc trên đảo Hoàng Sa trước năm 1974 vào chiều 20.4.2009 làm tôi giật mình: Các cụ đã quá già yếu, có người đã nói trước quên sau, những câu chuyện, những kỷ niệm, kỷ vật quý giá về Hoàng Sa không mấy chốc sẽ theo các cụ về Tây Thiên cực lạc.

Đó là lý do tôi lần theo địa chỉ, đến gõ cửa nhà của từng cụ để mong được hóng chuyện về Hoàng Sa. Người trẻ nhất trong số 5 nhân chứng sống Hoàng Sa tại Đà Nẵng là ông Nguyễn Văn Cúc, 61 tuổi, sống nhàn cư trong một ngôi nhà cổ tại phường Phước Mỹ, quận Sơn Trà, TP.Đà Nẵng. Ngôi nhà ông rợp mát bởi bóng những hàng xoài rậm lá, gió biển thốc vào lồng lộng làm loãng đi cái oi bức của trưa hè.


Cũng như những nhân chứng khác của Hoàng Sa, ông Cúc rất sẵn lòng kể chuyện về Hoàng Sa với bất cứ ai. Mà sao không hồ hởi được, bởi một thời trai trẻ oanh liệt của ông đã gắn bó với vùng biển đảo ấy. Nơi đó cũng đánh dấu mốc lịch sử lớn nhất cuộc đời ông.

Ông đã lao nhọc tham gia kiến tạo hạ tầng trên đảo, thương quý những sinh cảnh tuyệt vời của tạo hóa nơi ấy, rồi đến bờ vực của sự sống - còn khi xảy ra hải chiến - 1974, để trở về với đất liền. Ông nói: "Con người ai cũng có số mệnh định sẵn. Và tôi như có duyên số với Hoàng Sa". Ông Cúc sinh ra trong một gia đình ngư dân ở làng chài Mân Thái, trên bán đảo Sơn Trà. Ông cha đã bao đời lênh đênh trên biển làm nghề đánh cá.

Nhưng ông chỉ được theo cha vài lần ra khơi, vì còn phải đi học. Để khỏi đối đầu với những cuộc chiến sinh tử thời loạn lạc, năm 1970, ông đã xin vào làm công binh kiến tạo ở Liên đoàn 8, Đại đội 812 thuộc quân đội Sài Gòn cũ, đóng tại Đà Nẵng. Nhưng rồi thời gian tham gia xây dựng cầu, đường, xây nhà gia binh chưa được bao lâu thì ông Cúc bị điều đi Hoàng Sa.

Cái lý do mà họ chọn ông không chỉ có thể lực tốt, là con nhà ngư dân, mà còn vì ông có bằng thuyền trưởng, có kinh nghiệm đi biển. Và từ năm 1972-1973, ông đã 3 lần theo tàu chiến để hải hành đến Hoàng Sa khảo sát, thiết kế, xây dựng cơ sở hạ tầng. Công trình sửa chữa hệ thống bể ngầm chứa nước ngọt trên đảo chính là tiêu tốn nhiều thời gian nhất.

Đó là hệ thống gần 30 hầm ngầm xung quanh ngôi nhà được đặt làm trụ sở của đài khí tượng thuỷ văn, mỗi hầm có sức chứa trên 1.000 mét khối nước, được xây dựng từ thời Pháp thuộc. Nhiệm vụ của ông Cúc cùng đồng nghiệp là khảo sát, sửa chữa để bền vững hoá và xây thêm bể chứa nước phục vụ nước ngọt cho cả quần đảo Hoàng Sa.

Mỗi nhiệm kỳ đi Hoàng Sa là 3 tháng, nhưng ông đã phải nhiều lần ra vào quần đảo này để khảo sát, thiết kế, phục vụ cho việc lập dự án, chuyển vật tư thiết bị từ đất liền ra. Biển đảo Hoàng Sa hoang sơ tuyệt đẹp đã in đậm trong tâm trí ông Cúc, như tuổi thơ của ông vẫn đầm mình trên biển Mỹ Khê ở quê nhà.

Chuyến hải hành cuối cùng

Lần ra Hoàng Sa cuối cùng của ông Cúc là thực hiện nhiệm vụ khoan lấy mẫu đất, khảo sát thực địa để phục vụ dự án xây dựng sân bay trên đảo Hoàng Sa. Cùng đi lúc ấy có một chuyên gia người Mỹ, hai sĩ quan quân đội.

Ông Cúc kể: "Trước khi đi, họ dắt tôi lên bộ chỉ huy quân đoàn, cấp cho hàm trung sĩ, rồi ra cảng Tiên Sa, theo tuần dương hạm Lý Thường Kiệt (HQ-16) ra Hoàng Sa đúng ngày 14.1.1974. Sau khi rời HQ-16, chèo xuồng caosu vào đảo, chúng tôi khảo sát, khoan lấy mẫu đất ở 3 vị trí (đầu, giữa và cuối của sân bay - dự kiến sẽ xây) chỉ trong 2 ngày 1 đêm là hoàn tất. Ngày 16.1, đoàn 4 người chúng tôi rời đảo, lên lại HQ-16 để vào bờ.

Tuy nhiên, lần trở về ấy đầy trắc trở khi xảy ra chiến sự trên biển. Tôi cùng hơn 30 lính địa phương quân đóng trên đảo cùng một số cán bộ của đài khí tượng thuỷ văn đã bị bắt, bị dẫn độ đi nhiều nơi, hơn 1 tháng sau, chúng tôi mới được đưa về Hồng Kông, bàn giao cho Hội Chữ thập Đỏ. Từ Hồng Kông bay về sân bay Tân Sơn Nhất, Sài Gòn trên chiếc Boeing 207.

Cuộc trở về từ cõi chết ấy đẫm nước mắt, không chỉ vì mừng vui sống sót, được đông đảo học sinh, sinh viên, báo chí ra tận sân bay chào đón với biểu ngữ "Anh hùng Hoàng Sa đảo trở về", mà chúng tôi còn đứt ruột vì bay ngang qua Hoàng Sa - dải đất thiêng liêng của tổ quốc vừa chìm trong khói lửa, bị tạm mất. Giấc mơ xây dựng sân bay của Việt Nam tại Hoàng Sa của chúng tôi đã thành dang dở.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc, ông Cúc về xin vào lái xe cho Ban An ninh quận 3 (Công an quận Sơn Trà bây giờ). Năm 1978 chuyển sang Cty vận tải ôtô Quảng Nam - Đà Nẵng rồi công tác đến năm 1997 mới xin về hưu sớm. Cái làng chài Mân Thái thưa thớt dân cư, quanh năm chỉ nghe sóng vỗ của ông Cúc bây giờ đã xênh xang phố mới.

Bờ biển nghèo, nay san sát resort, nhà hàng cao cấp, nhưng ngôi nhà cổ của ông Cúc vẫn khiêm tốn trong hẻm sâu. Ông Cúc tâm sự: Con tôi những hai gái, một trai. Trong đó, Nguyễn Thành Nhân là thằng con trai mà vợ tôi mang bầu trong lúc chia tay đi Hoàng Sa lần cuối. Lần ra đi định mệnh ấy, tôi luôn day dứt khi nghĩ về đất liền, vợ con. Thế nhưng, bây giờ con tôi ít đứa nào biết về Hoàng Sa, hỏi chuyện về Hoàng Sa cả.

Ngoài một số ít những bài báo gần đây, hiện có quá ít thông tin, sách vở nói về Hoàng Sa. Tôi thường cô đơn với ký ức của mình. May mà đến năm 2007, UBND huyện đảo Hoàng Sa tổ chức gặp mặt những nhân chứng từng sống, làm việc ở Hoàng Sa, tôi mới gặp lại những người đồng cảm với mình. Lần gặp thứ hai này, được biết chính quyền sẽ xuất bản kỷ yếu, sách về Hoàng Sa, tôi càng mừng. Con cháu mình cần phải biết nhiều hơn về mảnh đất thiêng liêng, vợi xa nhưng vô cùng đẹp đẽ ấy của tổ quốc.

Tôi cũng sẵn sàng kể chuyện Hoàng Sa cho các cháu học sinh, sinh viên, nếu ngành giáo dục địa phương tổ chức được những buổi học lịch sử ngoại khoá...

THANH HẢI - Lao Động

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=312594&ChannelID=89

Wednesday, April 15, 2009


Báo Công An TP.HCM "bị vịn"


Xin hãy cân nhắc khi sử dụng từ

Báo Công An TP.HCM số 1766 ra ngày 21/03/2009 có bài viết “Những cách thức làm ăn bê bối của VPLS Pháp Quyền” do luật sư Lê Trần Luật (Đoàn Luật sư tỉnh Ninh Thuận) làm trưởng văn phòng, bài viết trên là một trong loạt bài mà nhóm phóng viên Báo Công An TP.HCM đăng về hoạt động của VPLS này.

Tôi là luật sư của Đoàn Luật sư TP.HCM, khi đặt bút viết về bài báo này, tôi xin được dùng tư cách là một công dân thành phố, một bạn đọc thường xuyên của Báo Công An TP.HCM để được nói lên vài ý kiến của cá nhân tôi về một số từ mà nhóm phóng viên của Báo Công An TP.HCM đã sử dụng trong bài viết trên. \

1- Ông Lê Trần Luật là công dân của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, mọi hành vi vi phạm của ông nếu đủ chứng cứ sẽ có pháp luật phân xử, nhưng bên cạnh đó với tư cách là một công dân, trước khi bị tòa án tuyên bố có tội hay không thì ông vẫn là một công dân được pháp luật bảo vệ.

2- Ông Lê Trần Luật đã và đang là một luật sư, được quản lý về mặt hành chính bởi Đoàn Luật sư tỉnh Ninh Thuận, Sở Tư pháp Ninh Thuận, Giấy Chứng nhận hành nghề luật sư của ông do Bộ Tư pháp cấp. Trước khi các cơ quan này lên tiếng kết luận về vi phạm trong lĩnh vực hành nghề luật sư thì ông vẫn đang là một luật sư có trách nhiệm bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của người dân.

Do đó, xin hãy khoan vội dùng những từ ngữ như: GIAN DỐI- THỦ ĐOẠN LỪA BỊP- CHÂY LỲ LẤP LIẾM- NHẶT NHẠNH NHỮNG ĐỒNG TIỀN MÀ KHÁCH HÀNG BỐ THÍ ĐỂ NHÉT VÀO TÚI RIÊNG- BÊ BỐI- LEM NHEM- GIẬT GẤU VÁ VAI... Theo cạn ý của tôi quan hệ giữa luật sư Lê Trần Luật và khách hàng là quan hệ dân sự, nếu có vi phạm thì khách hàng có quyền khởi kiện tại tòa án để đòi bồi thường thiệt hại (nếu có). Thậm chí nếu luật sư Lê Trần Luật có vi phạm nặng nề hơn thì các cơ quan chức năng có quyền khởi tố bắt giam ông như mọi công dân khác. Nên đứng về phía nghề nghiệp, luật sư Lê Trần Luật vẫn còn đang chờ kết luận của Hội đồng Kỷ luật Đoàn Luật sư tỉnh Ninh Thuận, sao lại vội sử dụng những từ ngữ như trên đối với một công dân nói chung và một luật sư nói riêng.

Tôi là bạn đọc rất thường xuyên của Báo Công An, do đặc điểm của ngành nên quí báo thường có rất nhiều tin độc đáo, hấp dẫn nên đã có lượng độc giả rất phong phú về số lượng và thành phần. Qua bài viết này tôi rất mong được dùng thành ý của mình đóng góp cho quí Báo ngày càng xứng tầm với niềm tin mà bạn đọc mong đợi. Vì tôi biết cho dù một công dân vi phạm pháp luật và bị đưa ra trước vành móng ngựa, Hội đồng xét xử vẫn rất cân nhắc sử dụng từ ngữ để thẩm vấn họ nhằm tôn trọng danh dự và nhân phẩm của một công dân trước khi bị tòa tuyên có tội hay không có tội, huống chi...

Luật sư Đoàn Thị Lan

Bài viết này đã đăng trên trang web của đoàn Luật sư Tp.HCM http://hcmcbar.org/?option=com_contentlist&task=detail&cat=4&type=2&id=193

====================
Trận chiến Đảng – Dân đã chuyển sang quy mô cả nước

Từ những trận quy mô nhỏ, nhưng ngày càng nhiều
Khi còn ở quê, chúng tôi quan sát được những trận chiến giữa Đảng và Dân tuy hết sức quyết liệt nhưng vẫn ở quy mô nhỏ. Đó là những vụ dân oan tập trung từ cỡ dăm bảy gia đình cho tới hàng trăm người lăn xả vào đòi lại đất bị Đảng “thu hồi”. Cứ thế, chúng tôi nghe được những tin tức tương tự trên cả nước, mặc dù báo chí nội địa thì... câm. Ví dụ, các vụ hàng ngàn dân oan miền Nam kéo lên Sài Gòn biểu tình đòi đất.

Tôi đã đọc và rất tán thành ý kiến của chị Đỗ Thuý Hường (học Luật, hơn chúng tôi vài-ba tuổi) nói rằng (đại ý): Cái Đảng vô sản này khởi đầu không có một tấc đất nào, sau khi cướp được chính quyền bỗng ban hành cái Luật Đất Đai để trong nháy mắt chiếm giữ toàn bộ đất đai, lãnh thổ của dân tộc, rồi “ra ơn” ban phát cho dân được “mượn” và khi cần cướp lại thì dùng từ “thu hồi”.

Các vụ Dân chống Đảng này, không chỉ khu trú vào chuyện đòi đất, ban đầu về quy mô chưa lớn, nhưng về số vụ thì ngày càng nhiều. Ban đầu rải rác, nhưng càng về sau mật độ càng đậm đặc; đến mức, báo chí của đảng – dù bị cấm – vẫn không thể hoàn toàn câm lặng.

Nhờ thi đậu vào đại học, được sống ở Hà Nội, chúng tôi chứng kiến vụ nổi dậy đòi đất của giáo dân Thái Hà với quy mô hàng trăm ngàn lượt người tham gia, kéo dài nhiều tháng, với chiến thuật thay đổi rất linh hoạt, đẩy sự chống đỡ của Đảng vào thế ngày càng bị động. Tới nay, Đảng đã phải dùng tới những lời lẽ kiểu “đấu tranh giai cấp” trên báo chí để thoá mạ Dân. Vụ việc chưa dừng lại, mong các bạn theo dõi tiếp. Dù vậy, sự thắng bại cuối cùng tới nay chưa ngã ngũ.

Những trận đã ngã ngũ
Nhiều trận chiến giữa Đảng và Dân đã ngã ngũ với phần thắng thuộc về Dân. Các thế hệ tiền bối nói rằng điều này là chưa từng có trong lịch sử cầm quyền của Đảng. Ví dụ, thời cải cách ruộng đất, Đảng đã diệt Dân trên quy mô toàn miền Bắc (khi đất nước con bị chia cắt). Nay đã khác. Thời thế đã đổi. Đảng đã mất cả Thời lẫn Thế. Khỏi nói: sẽ trở nên phản động và tàn bạo hơn bao giờ hết. Nhưng cũng do vậy Đảng sẽ rơi vào vòng luẩn quẩn, không thoát ra nổi.

Đang sống ở Hà Nội, chúng tôi chỉ nêu vài trận chiến, trong đó Dân thắng Đảng rất ngoạn mục, ngay giữa thủ đô. Các bạn sinh viên cả nước có thể dễ dàng theo dõi chi tiết trên các phương tiện thông tin (báo giấy, báo điện tử).

- Đó là trận giữ được con đường mang tên 19-12 không bị chiếm đoạt để bán cho tư nhân xây “trung tâm thương mại”.

- Đó là trận giữ được toàn vẹn công viên Hồ Bảy Mẫu không bị một công ty ngoại quốc chiếm dụng để xây khách sạn cao tầng (họ đang thi công móng), mặc dù một đại diện chính thức của chính quyền Hà Nội đã lớn tiếng biện bạch để... bịp Dân.

- Nay là trận bảo vệ được sân chơi Con Voi thoát khỏi sự chiếm đoạt của chính quyền quận Đống Đa định cho phe cánh xây CHỢ. Dấu hiệu Dân thắng Đảng ngày càng hiện rõ trong vụ này.

Dân đã dùng ngay “cái gậy” của Đảng để đập vào lưng Đảng. Đó là viện dẫn ra chính những quy định, những luật do Đảng ban hành. Từ chỗ những quy định, những luật để mị dân, hoặc để che dấu dã tâm, nay chúng trở thành vũ khi trong tay Dân. Đã đành, từ lâu Đảng không còn tin Dân nữa (ngược lại cũng vậy) nhưng từ nay Đảng cũng không thể nào tin vào nền báo chí của mình nữa. Các nhà báo, dù phải đứng trong đội ngũ, nhiều người vẫn còn lương tâm và cương trực. Trong ba ví dụ “Dân thắng Đảng” nói trên, không thể phủ nhận được vai trò của báo chí.

Còn đây mới là trận chiến quy mô toàn quốc
Lẽ ra, trận Dân chống Tàu xâm lược có thể phát triển ra phạm vi lớn, nhưng tạm thời hiện nay Đảng đã thành công trong việc hạn chế quy mô. Dẫu vậy, ngòi nổ vẫn chưa được tháo. Nguy cơ mất nước thì toàn dân đủ nhạy cảm. Hãy chờ đấy!

Điều bất ngờ là trận chiến Dân - Đảng lại nổ lớn từ sự khai thác tài nguyên bô xit ở Tây Nguyên. Và đến nay, thật sự đã lan rất rộng – có thể nói là đã lan cả nước. Mặc dù báo chí đã được lệnh “không đưa tin”, nhưng từ bức thư của đại tướng Võ Nguyên Giáp gửi chính phủ, rồi thư ngỏ của nhà văn Phạm Đình Trọng và nhà báo Lê Phú Khải, với sự góp sức của Dân Việt Nam ở hải ngoại, khiến các nhà khoa học và văn nghệ sĩ trong nước trực diện và quyết liệt nói lên tiếng nói độc lập của mình.

Đảng miễn cưỡng tổ chức một Hội nghị Khoa học để chịu trận ngồi nghe những phản biện rất minh chứng nhưng cũng đầy trách nhiệm và tinh thần xây dựng. Đảng đã có những bước lùi, mặc dù dùng quyền “kết luận hội nghị” phó thủ tướng Hoàng Trung Hải vẫn có câu mở đầu “Khai thác bô xit Tây Nguyên là chủ trương đúng đắn"; nhưng nội dung hội nghị lại ngược lại thế. Ngay cả vị đại diện các nhà khoa học trong Liên Hiệp các Hội Khoa Học VN vẫn nói: "Dự án khai thác bô xít làm theo quy trình lộn ngược".

Chúng tôi không nêu những tư liệu cụ thể vì mọi sinh viên thừa trình độ tự khai thác đến những chi tiết nhỏ nhất.

Điều chúng tôi muốn nêu là trận chiến Dân - Đảng đã phát triển lên quy mô cả nước. Nếu Dân toàn thắng trận này thì cục diện sẽ có sự biến chuyển rất đột phá và mau lẹ khó lường.

Nhóm sinh viên sư phạm

Nguồn: http://www.ykien. net/bai0711/ bai090414. htm

=======================
Báo Du lịch bị đình bản

Bộ Thông tin và Truyền thông vừa quyết định đình bản báo Du lịch trong ba tháng vì 'sai phạm nghiêm trọng' trong số Tết Kỷ Sửu 2009.

Quyết định do Bộ trưởng Lê Doãn Hợp ký hôm thứ Ba 14/04 viết "lãnh đạo báo Du lịch đã không chấp hành sự chỉ đạo đối với các thông tin quan trọng, phức tạp và nhạy cảm".

Số Du lịch Xuân Kỷ Sửu có một số bài đề cập tới chủ đề biên giới lãnh thổ cũng như chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Phó tổng biên tập phụ trách báo Du lịch Nguyễn Trung Dân cho hay sau bốn tháng từ khi số báo Xuân được xuất bản, quyết định được ký, chuyển một cách vội vã và có hiệu lực ngay trong ngày.

Ông Dân nói "sẽ chấp hành quyết định" của Bộ nhưng khẳng định tờ báo không có sai phạm như nêu trong quy định.

Ban biên tập tờ báo bị buộc là đã "vi phạm nghiêm trọng các quy định tại khoản 1, khoản 2 Điều 6 và khoản 2 Điều 10 Luật Báo chí, Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Báo chí".

Theo đó, tờ báo bị cáo buộc không 'thông tin trung thực', không tuân thủ 'tuyên truyền, phổ biến đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước' và đã 'kích động bạo lực, tuyên truyền chiến tranh xâm lược, gây hận thù giữa các dân tộc và nhân dân các nước'.

Quyết định của bộ trưởng Thông tin và Truyền thông cũng viết rằng "Lãnh đạo, phóng viên, biên tập viên [báo Du lịch] đã kiểm điểm nhưng thiếu nghiêm túc, chưa nhận thức đầy đủ tính chất, mức độ nghiêm trọng của khuyết điểm".

Trong thời gian đình bản ba tháng, bộ này cho hay sẽ có biện pháp củng cố, kiện toàn tổ chức tờ báo và nhân sự lãnh đạo. Ông Nguyễn Trung Dân cho hay ông sẵn sàng chuẩn bị tinh thần ra đi, "chỉ mong tờ báo được tiếp tục hoạt động".

Báo Du lịch là cơ quan của Tổng cục Du lịch Việt Nam. Báo có phiên bản online, phiên bản in ra một tuần hai số.
Thông tin phức tạp, nhạy cảm

Ấn bản Xuân của báo Du lịch đăng bài viết của một số tác giả được tiếng là 'nói thẳng' như nhà văn Nguyên Ngọc và tiến sỹ Nguyễn Quang A.

Trong số này cũng có cả bài của nhà bất đồng chính kiến Bùi Minh Quốc.

Báo Du lịch Xuân dành nhiều diện tích để đề cập tới chủ đề chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Trong bài viết tựa đề 'Ải Nam Quan', báo này cũng trích đăng lại bài thơ Hận Nam Quan trong vở kịch thơ của Hoàng Cầm.

Đặc biệt, số này còn có bài 'Tản mạn cho đảo xa' của tác giả Trung Bảo, ca ngợi tinh thần của những người tham gia biểu tình phản đối chính sách của Trung Quốc đối với các quần đảo của Việt Nam cuối 2007 - đầu 2008.

ảnh minh họa những người biểu tình chống TQ

Tác giả này viết: "Nếu có 'kẻ xấu' nào đó 'kích động' người ta đi biểu tình vì yêu nước, ta nên tôn trọng những 'kẻ xấu' này".

"Ngược lại, khi 'người tốt' tìm cách ngăn cản sự biểu lộ đầy phẫn uất một cách chính đáng của người dân vì chứng kiến đất mẹ bị xâm phạm, thì hẳn những kẻ vẫn mạo xưng 'người tốt' này cần phải được xem lại."

Ông cũng cảnh báo: "Lịch sử cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta khi cứ giả như không có, không biết một phần đất nước vẫn đang còn bị xâm lấn."

Trong một phỏng vấn với BBC, Phó tổng biên tập Nguyễn Trung Dân nói ông không cho rằng báo Du lịch đã 'xé rào'.

"Người Việt Nam nào cũng làm như tôi (khi quyết định cho đăng các bài trên). Động viên lòng yêu nước của người dân thì có gì mà không làm?"

Nguồn:

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2009/04/090415_baodulich.shtml
Huỳnh Công Thuận
LƯU Ý: Mọi sự trích in lại phải hỏi ý kiến chủ nhân - 0983.32.33.36



Saigon, Vietnam
Site Feed

Blog Archive

About Me

My Photo
huynhcongthuan
Quyết tâm phải đi đến tận cùng sự thật
View my complete profile