Đơn số: BẢN THAM KHẢO .
Thành phố Hồ Chí Minh, ngày tháng năm 2007
ĐƠN TỐ CÁO .
V/v bị chiếm đoạt toàn bộ tài sản, nhà, đất, mồ mả ông bà đã khiếu kiện nhiều năm không giải quyết lại bị xóa hộ khẩu tước luôn quyền cư trú của công dân
Kính gởi: - Các cơ quan truyền thông đại chúng
- Các Tổ chức bảo vệ Nhân quyền
Tôi tên HUỲNH CÔNG THUẬN, sinh ngày 22-6-1952.
Hiện không nơi cư ngụ vì toàn bộ tài sản, nhà, đất cùng mồ mả ông bà đã bị chiếm đoạt một cách bất công vô lý từ năm 1979 đến nay, đã tuần tự liên tục khiếu kiện nhưng chẳng những đã không được giải quyết lại còn bị khủng bố áp bức xóa hộ khầu tước quyền cư trú và tước luôn quyền khiếu nại của công dân.
I. TƯỜNG TRÍNH .
Nguyên từ trước đến nay tôi là chủ hộ nhà số 507 ấp Thanh Mỹ, xã Thanh Đức, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long, ngôi nhà (tole vách tre) do chính tay anh em chúng tôi dựng lên trong phần đất hương hỏa của gia tộc họ HUỲNH chúng tôi tạo lập từ năm 1959 mà gia đình tôi đã sử dụng liên tục và ổn định từ năm 1959, trong đó ngoài căn nhà ra còn có nghĩa trang gia tộc của chúng tôi. Nhưng đầu năm 1979 đã bị ông Võ Công Lý (phó Chủ tịch huyện Long hồ) vì thành kiến cá nhân lợi dụng quyền lực chủ mưu tổ chức tước đoạt tất cả tài sản, nhà đất cùng mồ mả ông bà chúng tôi một cách sai trái, không lý do, không quyết định và cũng không tiến hành bất kỳ thủ tục nào theo qui định pháp luật.
Những ngôi mộ của gia tộc họ HUỲNH hiện đang bị chiếm đoạt

Hình 1: Mùa nắng người ta lấy nền mộ làm nơi phơi củi, Hình 2: mùa mưa cỏ bao trùm các ngôi mộ. Huyệt mộ đầu nhìn thấy như còn trống là nơi đã chôn bà nội tôi từ năm 1978, chôn chưa kịp làm núm mộ thì đầu năm 1979 tất cả tài sản, nhà, đất, mồ mả bị chiếm đoạt, nhiều lần xin làm núm mộ cho bà nội đều không được chấp thuận. Không biết ở đây hành xử theo luật gì chẳng những người sống đã không nơi cư trú mà đến người chết cũng không được yên mồ mả. (ảnh chụp năm 1996)
Trong phần đất hương hỏa 6102m2 của gia tộc họ HUỲNH tại đó hiện có 7 ngôi mộ của 3 thế hệ họ HUỲNH của chúng tôi bao gồm:
1. (đời thứ 1) là ông bà nội:
- Huỳnh văn Đô chôn và lập mộ tháng 9-1963 (Ông nội).
- Nguyễn thị Bảnh chôn từ năm 1978 mới lập mộ năm 2002 (Bà nội).
2. (đời thứ 2) là cha mẹ:
- Huỳnh văn Nên chôn và lập mộ tháng 3-1971 (Cha).
- Nguyễn thị Lầu chôn và lập mộ tháng 10-1975 (Mẹ).
3. và (đời thứ 3) là 3 đứa em ruột:
- Huỳnh thị Thanh Bình chôn và lập mộ tháng 12-1973 (Em gái).
- Huỳnh Công Hiệp chôn và lập mộ tháng 7-2000 (Em trai).
- Huỳnh Công Đàng chôn và lập mộ tháng 10-2003 (Em trai).
Ròng rã liên tục hơn 20 năm qua tôi đã nhiều lần tố cáo việc bị chiếm đoạt toàn bộ sản bao gồm căn nhà số 507 ấp Thanh Mỹ, xã Thanh Đức, huyện Long hồ, tỉnh Vĩnh Long (do tôi làm chủ hộ) cùng với mồ mả ông bà trong phần đất hương hỏa 6102m2 của gia tộc họ HUỲNH chúng tôi (do tôi đóng thuế) đến nay đã hơn 1300 lượt đơn thư và mặc dù đã rất nhiều lần thanh tra xác minh nhưng không hề công bố kết luận và hoàn toàn không giải quyết gì cả mà chỉ hứa hẹn đùn đẩy chỉ qua chỉ lại “bóng đỗ thầy - thầy đỗ bóng” mà mỗi lần trả lời hứa hẹn mỗi kiểu khác nhau đôi khi trái ngược nhau: khi bảo chờ, khi chỉ sang nơi khác, có khi lại bảo đã giải quyết rồi hẹn sẽ đưa văn bản, đa số được chuyển đến UBND tỉnh Vĩnh Long là cơ quan có trách nhiệm giải quyết nhưng hoàn toàn không được giải quyết gì cả... Đã bị tước đoạt toàn bộ tài sản, không nơi cư ngụ phải sống cảnh ly hương trên chính quê hương mình nhưng hàng tháng chúng tôi vẫn phải làm đơn xin tạm vắng với lý do chờ chính quyền giải quyết nhà đất - mà chính quyền lúc cho lúc không và mỗi lần chỉ cho phép được tạm vắng có 30 ngày. Nay qua đơn này xin tóm tắt một số điểm tố cáo như sau:
Ø 1- Tố cáo việc chiếm đoạt tài sản: đầu năm 1979 trong khi chúng tôi đang sinh sống bình thường tâi nhà đất này thì bị áp bức tước đoạt toàn bộ tài sản, nhà, đất cùng mồ mả ông bà, khiếu nại địa phương xã, huyện, tỉnh không được giải quyết đã phải khiếu kiện đến trung ương nhưng sau đó lại bị khủng bố áp bức bắt đi học tập buộc đóng thuế mãi đến 2 năm sau trong khi một phần đất của chúng tôi đã bị người ta bán đi nhưng tôi vẫn còn bị đòi thuế. Chứng cứ:
1) Đơn xin phép của anh tôi (Huỳnh Công Thế) từ phường 1, TX Vĩnh Long đến tạm trú tại hộ của tôi (Huỳnh Công Thuận) ấp Thanh Mỹ, xã Thanh Đức từ 14-11-1978 đến 14-01-1979 (qua 6 cửa với 6 chử ký).
2) Giấy báo tin số 3221/VP/KT ngày 22-11-1979 của UB kiểm tra Trung ương báo nhận được đơn đề ngày 25-07-1979 (trước khi có lệnh mời học tập).
3) “Lệnh mời học tập” do trưởng Công an xã ký ngày 05-08-1979 với nội dung: “ban Công an xã Tam long ra lệnh mời ông HUỲNH CÔNG THUẬN vào lúc 7g ngày 06/08/79 đến tại cơ quan xã để học tập chính sách thuế nông nghiệp, thời gian cho biết sau. Khi đi nhớ mang theo gạo cũi và đồ dùng cá nhân. mọi sự vắng mặt đương sự hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật”.
4) Biên lai nộp thuế số 0863102/TNN ngày 08-08-1979.
5) Giấy báo thuế năm 1980 do Chủ tịch xã ký ngày 22-01-1980.
Ø 2- Tố cáo Quyết định khống: chính quyền địa phương đã tạo dựng ra quyết định khống chỉ dùng để đối phó từ năm 1996 đến nay không công bố. Tuy nhiên tôi vẫn biết được nội dung bất hợp lý trong quyết định này. Chứng cứ:
1) Đây là một quyết định khống vì Quyết định ký trước khi có tờ trình. Quyết định ký ngày 09-10-1996 còn tờ trình ngày 16-10-1996 và cũng hoàn toàn không có cuộc họp xét giải quyết nào cả.
2) từ năm 1996 mãi cho đến năm 2001 tức 5 năm sau qua một nguồn tin tôi mới phát hiện được quyết định này và đã nhiều lần tố cáo nhưng cho đến nay vẫn không được công bố - tôi xin nhắc lại là quyết định số 2014/QĐ-UBT ghi có hiệu lực thi hành từ ngày 09-10-1996 nhưng cho đến nay là tháng 08-2007 vẫn chưa được công bố hay tống đạt đến tôi.
3) Gốc đất được viện dẫn trong quyết định hoàn toàn sai sự thật. Mặt khác, dùng thủ đoạn moi móc quá khứ ông, cha chúng tôi là những người đã chết để gây sức ép tâm lý vừa trái đạo lý vừa trái với chính sách, chủ trương của Nhà nước khép lại quá khứ xóa bỏ hận thù.
4) Ngoài ra còn các Điều khuất tất nữa là;
- Vào thời điểm năm 1996 thanh tra tỉnh đã chuyễn hoàn lại cho tôi tất cả các đơn thư tôi mà đã gởi vào thời điểm đó (hiện tôi còn cất giử đầy đú).
- Từ năm 1980 sau khi được UBND huyện Long Hồ cho biết là nhà đất của tôi Nhà nước không có quản lý vì vậy tôi không hề có đơn thư nào gọi là “đơn khiếu nại"xin lại 6.102m2 đất" như quyết định viện dẫn!
- trong quyết định này hoàn toàn không nói gì đến ngôi nhà (cùng toàn bộ tài sản trong nhà).
- Giấy báo chuyển đơn số 498/TD.UBT ngày 25-06-1997 của UBND tỉnh Vĩnh Long và giấy báo tin số 134/XKT ngày 20-04-1998 thanh tra tỉnh hoàn toàn không nói đá động gì đến quyết định năm 1996.
Ø 3- Tố cáo việc dùng công văn để trả lời đơn khiếu tố: UBND tỉnh Vĩnh Long đã dùng công văn trả lời số 517/UB ngày 08-04-2002 với nội dung áp đặt lập lại các gian dối đã được làm rỏ trong cuộc họp ngày 08-05-2001 – và tôi đã nhiều lần có đơn thư phản đối công văn này nhưng bị bác đơn với lý do: “UBND tỉnh đã giải quyết hết thẩm quyền theo qui định của pháp luật” trong khi từ trước đến nay hoàn toàn chưa hề giải quyết gì cả, thậm chí căn nhà xây dựng bất hợp pháp trên phần đất chiếm dụng lối đi vào nghĩa trang đã lập biên bản nhưng sau đó người ta vẫn xây cất hoàn chỉnh, chính quyền địa phương đã bất chấp sự thật, bất chấp lẽ phải tìm cách giải thích ngụy biện bao che, lại còn dùng thủ đoạn xoá hộ khẩu, tước quyền khiếu kiện của tôi không những là hành vi phạm pháp luật mà còn trái với đạo lý, tuyền thống dân tộc. Nay tôi tố cáo việc UBND tỉnh Vĩnh Long dùng công văn để trả lời đơn khiếu tố và tất cả 4 điểm trả lời trong công văn này hoàn toàn không đúng sự thật đồng thời nhắc lại các điểm phản đối công văn này như sau:
1) Tại điểm 3 Công văn 517 cho rằng trước đây tôi "có hộ khẩu thường trú tại địa phương" nhưng sau đó "bỏ địa phương đi trên 06 tháng mà không trình báo nên công an xã đã xóa nhân khẩu vào năm 1987 (!)
- Điều này hoàn toàn sai, bởi sổ hộ khẩu với tên tôi là chủ hộ tại địa chỉ 507 ấp Thanh Mỹ, xã Thanh Đức, thị xã Vĩnh Long, tỉnh Vĩnh Long. được cấp ngày 19-03-1991. Lưu ý: việc này đã được làm rõ trong cuộc họp ngày 08-05-2001 với sự chủ trì của ông Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Long.
2) Điểm mấu chốt và hết sức quan trọng là trong công văn 517 ngoài việc viện dẫn nguồn gốc đất mâu thuẩn không đúng sự thật, UBND tỉnh Vĩnh Long còn khẳng định rằng 2 quyết định: QĐ số 13/QĐ-UBH.HC ký ngày 20-03-1978 của UBND huyện Long Hồ và QĐ số 2014/QĐ-UBT ký ngày 09-10-1996 của UBND tỉnh Vĩnh Long là đúng đắn:
- Về Quyết định số 13/QĐ-UBH.HC ngày 20-03-1978 của UBND huyện Long Hồ hoàn toàn không liên quan gì đến tôi hoặc gia đình tôi - hoàn toàn không có điểm nào nói đến tôi hoặc gia đình tôi.
- Về Quyết định số 2014/QĐ-UBT ngày 09-10-1996 của UBND tỉnh Vĩnh Long là một quyết định khống chỉ dủng để đối phó và cho đến nay chưa được công bố hay tống đạt đến tôi.
3) Tại điểm 1 Công văn 517 cho rằng xét về nguồn gốc và diễn biến qua các quá trình chuyển dịch đất trước đó (từ huyện Tâm bán cho gia đình bà Chắt, từ gia đình bà Chắt bán lại cho mẹ tôi) và căn cứ vào chính sách ruộng đất của Nhà nước sau ngày giải phóng Miền nam thì Nhà nước không thừa nhận việc mua bán đất đó. Do đó gia đình tôi "không được Nhà nước công nhận quyền sử dụng đối với phần đất này". Và "Quyết định số 13/QĐ-UBH.HC ký ngày 20-03-1978 của UBND huyện Long Hồ (tịch thu 20 công đất trong đó có hơn sáu ngàn mét vuông của gia đình tôi) là đúng quy định...". Việc này hoàn toàn sai:
- Bởi cho đến ngày 09-02-1984 (tức 6 năm sau ngày có QĐ số 13 này) Ban Phân vùng qui hoạch và quản lý ruộng đất tỉnh (tiền thân của Sở Địa chính) có mời tôi đem giấy đất đến đối chiếu với sổ bộ tại cơ quan (ông Trần Thế Đặng) xác nhận là chính xác và hoàn toàn hợp pháp: phần đất 6.102m2 đã trước bạ và tách bộ ngày 11-06-1959, quyển 56, tờ 91, số 720 và đã đăng ký vào sổ địa bộ mới ngày 23-07-1959, biên lai số 819; số địa bộ mới: 810, sau đó cho biết đã báo cáo đến UBND tỉnh. Mặt khác, trong giấy mua bán đất năm 1959 có lời giao kết: "đàng mua được làm chủ vĩnh viễn theo ý muốn; nếu sau này có điều chi sai trái về vụ mua bán đất này thì chủ bán phải đền bồi các tổn phí", nếu Nhà nước không thừa nhận việc mua bán đó vậy tại sao từ năm 1979 đã thanh tra xác minh nhiều lần lại không trả lời cho biết? và còn một nguyên tắc nữa về luật pháp là: “luật bất hồi tố”.
- Về nguồn gốc đất trong trong công văn 517 mâu thuẫn với QĐ 2014. công văn 517 nói: “huyện Tâm bán cho gia đình bà Chắt, gia đình bà Chắt bán lại cho mẹ tôi”. Trong khi quyết định 2014 nói: “Gốc đất trước năm 1959 là của Huyện Tâm, bán lại cho ông Huỳnh văn Đô. Ông Đô mới giao quyền sở hữu lại cho con gái tên Huỳnh thị Chắt. bà Chắt mới chiết ra một phần diện tích là 6.102m2 bán cho bà Nguyễn thị Lầu”.
4) Ngoài ra, nơi trang 2 Công văn 517 còn nói rằng (xin trích nguyên văn): “ruộng đất do bọn sĩ quan và nhân viên ngụy quyền dựa vào quyền thế để chiếm đoạt hoặc cưởng mua của nông dân”
- đã bước qua thế kỷ 21 rồi nhưng ở đây chính quyền Vĩnh Long vẫn mang nặng tính chia rẽ hận thù trái với chính sách, chủ trương của Nhà nước khép lại quá khứ xóa bỏ hận thù, cũng xin quí vị nhận xét xem ai dựa vào quyền thế để chiếm đoạt hoặc cưởng mua của nông dân (!?).
5) Chưa hết, Tại điểm 4 Công văn 517 lại ngụy biện bao che cho những điều trái với đạo lý và truyền thống dân tộc khi khẳng định "UBND xã Thanh Đức cho biết là xã không có nhận được đơn của ông Thuận xin phép xây mồ cho bà nội của ông cũng như xin phép xây kim tỉnh cho em của ông...". Điều này không đúng:
- bởi nhiều lần xin làm mộ cho bà nội không được, đến tiết thanh minh năm 1996 tôi làm đơn đem đến xã, ông Chủ tịch xã (Hai Tích) nhận đơn hứa để họp giải quyết và rồi sau đó báo trả lời cho biết là xã không chấp thuận (hiện tôi còn giử bản lưu đơn xin làm núm mộ cho bà nội năm 1996).
- Còn đơn xin an táng cho em tôi (Huỳnh Công Hiệp) do chính Chủ tịch UBND xã Thanh Đức ký xác nhận ngày 26-07-2000.
Ø 5- Tố cáo việc xóa hộ khẩu tước quyền công dân một cách sai trái: chính quyền địa phương nhiều lần toa rập dùng thủ đoạn xóa hộ khẩu để tước quyền công dân của tôi.
Ø 6- Tố cáo việc không công bố kết luận thanh tra: từ trước đến nay đã nhiều lần thanh tra xác minh nhưng hoàn toàn không đưa ra kết luận và chính quyền địa phương hoàn toàn không giải quyết chỉ hứa hẹn đùn đẩy vậy mà nay lại tuyên bố là đã giải quyết hết thẩm quyền không nhận đơn và Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Long từ chối không chịu tiếp dân khi tôi đăng ký xin gặp.
Về lập trường của chúng tôi đối với phần đất hương hỏa 6102m2 của gia tộc “họ Huỳnh” đã được nhiều lần nói rõ. “chúng tôi có đầy đủ cơ sở và bằng chứng để khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi đối với phần đất hương hỏa này. Vì vậy tôi chỉ tố cáo việc bị chiếm đoạt tài sản chứ không có khiếu nại xin lại gì cả. Hơn nữa, mồ mả ông bà không phải là món hàng tùy nghi ban phát “xin - cho”.
Tóm lại:
v phần đất hương hỏa 6102m2 của gia tộc “họ Huỳnh” và căn nhà số 507 ấp Thanh Mỹ, xã Thanh Đức, huyện Long hồ, tỉnh Vĩnh Long của chúng tôi từ trước đến nay hoàn toàn không có quyết định quản lý.
v phần đất hương hỏa 6102m2 của gia tộc “họ Huỳnh” và căn nhà của chúng tôi hoàn toàn không có tiến hành bất kỳ thủ tục tiếp quản nào theo qui định của pháp luật.
v phần đất hương hỏa của gia tộc “họ Huỳnh” chúng tôi và phần đất của gia đình ông Thinh là 2 phần đất khác nhau, không liên quan gì đến nhau.
Nói thêm về việc bà Chắt sau khi bị bắt buộc phải vào ở trong đất của tôi bà luôn áy náy cho nên bà đã làm đơn xin lại một phần đất của bà để trả phần đất đang ở lại cho tôi, ngày 13-02-2001 UBND tỉnh Vĩnh Long đã ban hành quyết định số 255/QĐ.UBT, trong quyết định này có nói rõ (trích nguyên văn): “khoảng năm 1976 Nhà nước quản lý tất cả phần đất của bà Chắt (không nhớ có quyết định hay không). Khi quản lý đất Nhà nước có cấp cho bà một phần đất khác để bà có chổ ở và sản xuất (vị trí bào ở hiện nay)”. Điều này khẳng định vị trí bà Chắt ở là một phần đất khác không nằm trong phần đất của bà bị Nhà nước quản lý mà chính là nằm trong phần đất hương hỏa của gia tộc chúng tôi.
II. THỈNH NGUYỆN .
Ròng rã liên tục hơn hai mươi năm qua không nơi cư trú vì đã bị chiếm đoạt toàn bộ tài sản, nhà, đất luôn cả mồ mà ông bà không nơi cư trú vì vậy xin vui lòng thông báo cho biết ngày giờ mà tôi được gặp gở đối thoại giải trình qua số Điện thoại: 0983 32 33 36 hoặc 0903 797 123
Email: huynhcongthuan@gmail.com
(Có thể gởi qua địa chỉ hộp thư thuê bao):
HUỲNH CÔNG THUẬN, hộp thư 67 BĐ vườn xoài, Quận 3 – TP.HCM
Nguyên tắc chung về nhà, đất đang có khiếu kiện thì không được chuyển dịch chỉ khi nào đã giải quyết xong thì mới được xem xét cấp cho người khác, khi giải quyết phải trực tiếp đối thoại với dân và công bố kết luận trước khi ban hành quyết định. Việc tố cáo của tôi liên quan đến lãnh đạo cấp tỉnh bao gồm: Bí thư, Chủ tịch, phó Chủ tịch, Chánh thanh tra, phó Chánh thanh tra và Giám đốc sở tư pháp… Ngoài ra, tôi còn một số bằng chứng khác mà chắc chắn ai nhìn thấy cũng nhận ra được ngay những sai phạm nghiêm trọng, những điều bất công vô lý khiến cho nạn nhân không thể không khiếu kiện đến cùng, mong được có dịp đối thoại trình bày với các giới chức có đủ quyền hạn, trách nhiệm và có đầy đủ tư cách, vì vậy tôi tha thiết yêu cầu Lãnh đạo trung ương nhín chút thời giờ quí báu cho tôi được gặp để trực tiếp trình bày hầu có thể giúp tôi đòi lại sự công bằng giúp người dân chúng tôi thoát khỏi hoàn cảnh khốn khổ kéo dài đã quá lâu rồi, kính mong Lãnh đạo Chính phủ trong phạm vi trách nhiệm và quyền hạn của mình hãy cảm nhận thấu hiểu nỗi oan ức và khốn khổ của người dân chúng tôi cả người sống lẫn người chết đã phải chịu đựng suốt bao nhiêu năm qua. Thiết nghĩ một khi Lãnh đạo Chính phủ bắt tay vào thì vụ việc sẽ được giải quyết đến nơi đến chốn thấu lý đạt tình.
Đã nhiều lần gởi đơn không được trả lời. Nay tôi khẩn thiết yêu cầu được đối thoại với các giới chức trách nhiệm thẩm quyền để giải quyết cụ thể dứt điểm, với trách nhiệm và quyền hạn được giao thiết nghĩ Lãnh đạo Chính phủ không thể im lặng từ chối né tránh trách nhiệm, xin quí vị đừng tiếp tay đẩy những người dân bị áp bức bất công đến bước đường cùng, hãy đối thoại chứ đừng ép buộc người dân phải tham gia biểu tình đối đầu với chính quyền. Tôi không muốn là người sống ngoài vòng pháp luật, tôi chỉ muốn được có quyền công dân với đầy đủ quyền lợi và nghĩa vụ của công dân được qui định trong Hiến pháp và pháp luật.
Xã hội chưa hiểu hết việc gian truân khổ ải của những người buộc phải theo đuổi khiếu kiện vả có một số người vội kết luận một cách hồ đồ bởì những luận điệu xuyên tạc chụp mũ một cách xấu xa hèn hạ của những tên tay sai đê tiện đã hùa nhau cho là do sự xúi giục của các phần tử xấu, có liên quan đến các tổ chức chống VN ở nước ngoài... đã làm cho hình ảnh thật sự của người dân đấu tranh đòi công lý bị méo mó biến dạng nên việc khiếu kiện của người dân thêm vô vàng đắng cay gian khổ, đây là bức tranh toàn cảnh cho những những người khiếu kiện: vừa gian khổ, vừa cay đắng, vừa bi thảm, vừa trớ trêu, vừa bức xúc, vừa ngậm ngùi… Muốn theo đuổi khiếu kiện trước hết phải vượt qua được định kiến của xã hội và nhất là phải vượt qua được chính mình thì mới có thể đi tìm công lý. Mọi chuyện khó khăn đã được xác định khi tôi “quyết tâm phải đi đến tận cùng sự thật” và tôi khẳng định chắc chắn là mình sẽ đi đến cùng.
III. KẾT LUẬN .
Tôi phải khiếu nại, tố cáo vì trường hợp bất khả kháng bị đẩy vào đường cùng, không nơi cư trú, lại bị xóa hộ khẩu và nay tước luôn quyền khiếu kiện, quan chức chính quyền Vĩnh Long chẳng những đã lạnh lùng vô cảm trước nỗi khổ của người dân lại quan liêu, cửa quyền không chịu tiếp xúc lắng nghe, chỉ tìm cách bao che cho những hành vi sai trái của cán bộ cấp dưới đẩy người dân vào đường cùng phải sống ngoài vòng pháp luật khi tuyên bố xóa hộ khẩu và không nhận đơn khiếu kiện, hai đứa em cùng chung hộ khẩu với tôi là học sinh phải chịu nhọc nhằn khốn khổ, thậm chí chúng đã chết trong oan ức tủi nhục! nhưng với thái độ vô cảm nhẫn tâm khi bảo rằng “UBND xã Thanh Đức cho biết là xã không có nhận được đơn xin phép an táng cho em của tôi…” trong khi đơn xin an táng do chính Chủ tịch xã ký ngày 26-07-2000. Con người ta “sống cái nhà - chết cái mồ” ở đây không biết hành xử theo luật gì chẳng những người sống đã không nơi cư trú mà đến người chết cũng không được yên mồ mả! cái mà người dân cần là chổ ở, là một cuộc sống ổn định, điều rất tự nhiên bình thường đó không biết bao giờ người dân chúng tôi mới có được.Thật vô cùng đau xót cho thân phận làm người Việt Nam, đến mồ mả ông bà tổ tiên cũng không giử gìn bảo quản được !?
Luật pháp có nguyên tắc, không thể thực thi theo cảm tính, biết rằng hồi đó luật lệ còn chưa chặt chẻ, cái sai cũng có nguồn cơn, hoàn cảnh của nó, nhưng sai thì phải sửa không được lấp liếm bằng cách đặt cái cày trước con trâu xem là việc đã rồi và điều tối kỵ là không thể lấy cái sai này để sửa cái sai khác. Nhà nước luôn kêu gọi mọi người “sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật” tôi hy vọng tân Chính phủ sẽ nhận trách nhiệm kiên quyết hành xử theo pháp luật, để làm được điều đó rất cần đến sự trung thực, dũng cảm với chính lương tâm mình, vụ việc đã được xác minh nhiều lần, đã có đủ tài liệu chứng cứ trắng đen rõ ràng thế nhưng cốt lõi của vấn đề là phải làm rỏ xác định xem ai cố tình vi phạm pháp luật, ai bao che và ai vận dụng sai pháp luật để có cách xử lý thích đáng, mong rằng vụ việc sẽ được giải quyết thấu lý đạt tình, đây còn là một bằng chứng đầy thuyết phục của pháp chế xã hội chủ nghĩa với nguyên tắc: “mọi người đều bình đẳng trước pháp luật”. mong rằng các lãnh đạo chính quyền sẽ nhìn ra nỗi oan khuất của người dân, sẽ bảo vệ quyền lợi chính đáng hợp pháp của người dân, không bao che cho những sai trái, sự việc sẽ được giải quyết kịp thời đúng pháp luật, nếu tân Chính phủ vẫn im lặng ngoảnh mặt trước nỗi thống khổ oan khuất của người dân thì xin hãy xem đơn thư này là một chứng cứ biện minh cho các hành động bất khả kháng của người dân chúng tôi.
IV. CAM KẾT .
Tôi xin cam kết những sự việc mà tôi trình bày là sự thật, tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật và tôi xin đem mạng sống của tôi ra để bảo đảm những điều tố cáo này. Nếu xét thấy việc tố cáo của tôi không đúng sự thật, vậy đã quá đủ để cơ quan bảo vệ pháp luật tiến hành khởi tố tôi theo qui định. Tôi đang chờ cơ quan chức năng vào việc để trắng đen được rỏ ràng.
Nếu như qua ĐƠN TỐ CÁO này mà chính quyền vẫn giử thái độ im lặng từ chối hoặc không có biểu hiện thiện chí giải quyết thì buộc lòng tôi phải dùng mọi biện pháp để phản đối hoặc bất kỳ biện pháp nào để đòi lại quyền làm người, đòi lại những ngôi mộ bị chiếm đoạt. Để làm sáng tỏ vấn đề, tôi sẵn sàng đối thoại trên tất cả mọi phương tiện truyền thông đại chúng trong và ngoài nước. Tôi rất hoan nghênh và thành tâm thiện chí với tất cả những người có tinh thần trách nhiệm, có nhân cách.
Tất cả mọi người có lương tri đang hướng về công cuộc đấu tranh đòi công lý, đòi công bằng xã hội và đòi các quyền làm người căn bản của những người bị áp bức bất công hiện nay. Chính quyền phải chấm dứt bất công xã hội nếu không bất công xã hội sẽ chấm dứt chính quyền!
Người tố cáo,
Huỳnh Công Thuận