Tuesday, June 23, 2009


Nhân Bút thép có post bài "Tranh luận với Thủ tướng" của LS Lê Công Định ngày 16-02-2007 tại đây:
http://poweroflaw.multiply.com/reviews/item/20/20

Tranh luận với Thủ tướng Lê Công Định - Luật sư, TP. HCM
(BBC - 16 Tháng 2 2007)

Việc một nguyên thủ quốc gia lần đầu đối thoại trực tiếp với dân chúng là bước tiến vượt bậc trong sinh hoạt chính trị ở một xã hội mà sự đối thoại giữa chính trị gia và người dân không phải là chuyện quen thuộc. Có thể nói về phương diện PR (public relations), đó là một thành công đáng kể. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã gây ấn tượng tốt trong mắt mọi người về phong cách năng động và tính quyết đoán. Tôi cũng háo hức theo dõi buổi đối thoại, và với tính lạc quan vốn có, tôi không ngạc nhiên về cách lựa chọn câu hỏi và sự chuẩn bị cẩn thận câu trả lời của Thủ tướng. Có một câu hỏi mà tôi đặc biệt chú ý, đó là vấn đề mà bạn Phạm Dương Quốc Tuấn đặt ra. Theo báo Tuổi Trẻ online, bạn Tuấn hỏi rằng: “Vì sao Thủ tướng lại ký chỉ thị nghiêm cấm tư nhân hóa báo chí dưới mọi hình thức? Như vậy có đi ngược lại mục tiêu tự do dân chủ mà Thủ tướng phấn đấu hay không?” Thủ tướng không tránh né, mà trái lại đã trả lời thẳng thắn và khéo léo câu hỏi trên, trong đó ông xác nhận đã thay mặt Chính phủ ký chỉ thị tăng cường quản lý báo chí. Theo ông, chỉ thị này “phù hợp với pháp luật Việt Nam” vì “pháp luật nước ta chưa cho phép tư nhân hóa báo chí” và hơn nữa “phù hợp với tuyệt đại đa số nguyện vọng của nhân dân, đồng bào ta.” Tiếc rằng trong buổi đối thoại ấy thính giả không có cơ hội tranh luận trực tiếp với Thủ tướng về những câu trả lời của ông, có thể vì ông bận mà câu hỏi lại quá nhiều, nhưng giá mà Thủ tướng sẵn sàng tranh luận thì thính giả ắt sẽ hài lòng hơn. Dù không có cơ hội đó, tôi vẫn mạn phép tranh luận gián tiếp với Thủ tướng vậy. Thứ nhất, Thủ tướng nói rằng luật pháp Việt Nam chưa cho phép tư nhân hóa báo chí. Điều này có vẻ đúng, nhưng thật ra không đúng. Khác với các chế độ quân chủ chuyên chế trước đây, ở những thể chế dân chủ, người dân được quyền làm những gì luật pháp không cấm. Việc ngăn cấm, nếu có và đặc biệt liên quan đến quyền tự do của công dân, phải được minh thị trong bản văn lập pháp do quốc hội ban hành. Nền dân chủ thực chất không bao giờ chấp nhận quan niệm chờ khi luật cho phép thì người dân mới được làm, vì điều này tạo cơ hội dễ dàng cho nhà cầm quyền công nhiên tước đoạt quyền tự do của công dân. Quan niệm như vậy sẽ khiến luật pháp trở nên thiếu minh bạch trong khi chính sự minh bạch của hệ thống pháp luật là một trong những nguyên tắc cơ bản mà Việt Nam đã cam kết thực hiện khi tham gia WTO. Thứ hai, quyền tự do của công dân, bao gồm cả quyền tự do ngôn luận, là những quyền tự nhiên mà nhà cầm quyền phải công nhận trong hiến pháp một cách long trọng, những quyền ấy không cần sự ban phát của ai hoặc phải xin xỏ ai mới có. Sự thủ đắc các quyền tự do là chuyện đương nhiên một khi công dân hội đủ điều kiện để được xem có năng lực hành vi, chẳng hạn tròn 18 tuổi và không mắc bệnh tâm thần. Hiến pháp Việt Nam hiện hành long trọng ghi nhận tất cả quyền tự do của công dân. Không một ai trong bộ máy công quyền có quyền ngăn cấm hoặc gây trở ngại cho việc hành xử các quyền này với bất kỳ lý do nào. Thứ ba, cơ quan hành pháp, bao gồm cả chức vụ Thủ tướng, trong phạm vi thẩm quyền tối đa của mình có nghĩa vụ thực thi hiến pháp và luật pháp khi điều hành quốc gia. Các quyết định và chỉ thị được ban hành bởi ngành hành pháp, tức quyền lập quy, chỉ phục vụ mục đích ấy mà thôi, chứ không được sử dụng để công nhận hay bác bỏ quyền của công dân, dù trực tiếp hay gián tiếp. Tự ý trao cho mình thẩm quyền bác bỏ các quyền tự do của công dân bằng một bản văn lập quy là hành động vi hiến cần phải tránh nếu không sẽ tạo tiền lệ xấu cho nền dân chủ pháp trị còn phôi thai. Một cách chân thành, tôi nghĩ cần phải xem xét lại năng lực và chức vụ của những vị cố vấn nào đã tham mưu cho Thủ tướng ban hành một văn bản vi hiến như vậy. Cuối cùng, khi nói đến nguyện vọng của nhân dân, không thể nói chung chung mà thiếu cơ sở tham chiếu cụ thể. Nguyện vọng của toàn dân chỉ được thể hiện và ghi nhận qua cơ chế trưng cầu dân ý. Việt Nam chưa có luật về trưng cầu dân ý và cũng chưa bao giờ tổ chức trưng cần dân ý, vậy làm sao biết được nguyện vọng của nhân dân để mà nhân danh hoặc nói thay? Nếu ý kiến của người dân về quyền tự do của họ hoặc về quyết sách lớn ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia chưa được thu thập thông qua một cơ chế dân chủ như trưng cầu dân ý thì nhà cầm quyền không thể tự ý tuyên bố quyết định của mình phù hợp với nguyện vọng của tuyệt đại đa số nhân dân. Nhận bừa một cách thiếu cơ sở sẽ khiến người dân dị nghị về thái độ nghiêm túc và đức tính trung thực của nhà cầm quyền vì họ không còn thơ ngây và dễ tính như trước đây. Một lần nữa, các vị cố vấn soạn thảo trước câu trả lời của Thủ tướng đã thiếu cẩn trọng chính trị cần thiết. Tóm lại, buổi đối thoại của Thủ tướng vào ngày 9/2/2007 là một chuyển biến đáng kể nhằm cổ vũ phong cách làm việc dân chủ mới trong sinh hoạt chính trị tại Việt Nam. Với tinh thần dân chủ đó, tôi mạo muội góp vài ý kiến tranh luận nêu trên. Nếu chống tham nhũng không có bất kỳ vùng cấm nào, như Thủ tướng đã tuyên bố gần đây, thì tăng cường dân chủ xã hội cũng vậy, không thể có bất cứ vùng cấm nào cả. Rất mong nhận được thái độ cầu thị của Thủ tướng.


chợt nhớ đến một bài "Đối thoại với Thủ tướng" ngày 06-02-2007 tại đây:
http://hcthuan.multiply.com/journal/item/171/171

Đối thoại với Thủ tướng

Thưa Thủ tướng, người dân chúng tôi luôn thấy các biểu ngử ghi “TẤT CẢ VÌ MỤC TIÊU DÂN GIÀU NƯỚC MẠNH, XÃ HỘI CÔNG BẰNG DÂN CHỦ VÀ VĂN MINH” nhưng thực tế thì nạn áp bức bất công vẫn ngang nhiên hoành hành, có người bị tước đoạt toàn bộ tài sản, nhà, đất cùng mồ mả ông bà, hành động này vừa là vi phạm pháp luật vừa trái đạo lý làm người và chúng tôi đã ròng rã theo đuổi khiếu kiện hàng mấy chục năm trời từ địa phương đến trung ương nhưng chẳng những đã không được giải quyết còn bị khủng bố áp bức xóa hộ khẩu tước quyền cư trú, có trường hợp vì quá bức xúc cùng đường phẩn uất có người đã tự thiêu, biểu tình phản đối…

Xin hỏi Thủ tướng có thấu hiểu nổi đau của người dân khi phải sống ly hương trên chính quê hương mình không?

Còn gì đau xót uất hận hơn khi trong thời khắc thiêng liêng tết đến này phải sông cảnh không nhà cửa không cúng viếng ông bà? và Thủ tướng có biện pháp gì để chấm dứt tệ nạn áp bức bất công này?

Xin hỏi khi người dân có những bằng chứng mà chắc chắn ai nhìn thấy cũng nhận ra được ngay những sai phạm nghiêm trọng, những điều bất công vô lý khiến cho nạn nhân không thể không khiếu kiện đến cùng, mong được có dịp đối thoại trình bày với các giới chức thẩm quyền nhưng các giới chức thẩm quyền vẫn điềm nhiên tọa thị ngoảnh mặt làm ngơ bỏ mặc không đoái hoài thì người dân phải làm sao? Thủ tướng có nghĩ rằng cứ để kéo dài mãi đến lúc giọt nước sẽ làm tràn ly khi người dân không thể chịu đựng được nữa rồi sẽ đi đến tình trạng tức nước vỡ bờ không?

Kính thưa Thủ tướng, với niềm tin vào tương lai đất nước dưới sự lãnh đạo của Thủ tướng tôi mong được đối thoại thật sự để trình bày đối chất.

Huỳnh Công Thuận

ĐT: 0983 32 33 36 - email: huynhcongthuan@gmail.com


Mời tất cả mọi người tham gia nhận định kết quả và hậu quả...

Friday, June 05, 2009

Cái chết đầy tự trọng

Nguyễn Hoàng Hà - Viết cho BBCVietnamese.com từ Hà Lan


Ông Roh Moo-Hyun từng lên truyền hình xin lỗi người dân

Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên và Nhật vẫn tự cho mình là xứ sở của đạo lý thành hiền. Người ta thường nhắc lời của Khổng Tử nói rằng: "Làm người phải biết tự trọng và biết xấu hổ khi làm việc không tốt, còn làm lãnh đạo đất nước thì càng phải biết tôn trọng nhân phẩm danh dự và càng phải biết xấu hổ."

Như vậy tựu chung lại thì biết xấu hổ về việc làm xấu, vuơn đứng lên làm việc làm tốt cho nhân dân, cho đất nước, đó chính là tự đề cao nhân phẩm của chính mình để trước là trở thành thiện-nhân, sau trở lên bậc Thánh nhân.

Nhưng các giá trị đạo đức đó đang ngày bị mất đi và nhiều người nay làm việc sai quấy, tội lỗi đã không dám nhận lỗi của mình mà quanh co nhiều khi tìm mọi cách lấp liếm mà phải chờ khi mọi cái được tung ra ánh sáng mới cúi đầu nhận tội.

Nam Hàn không phải quê hương của Khổng Tử nhưng lại có người biết tiết lễ và sẵn sàng chết vì đạo lý để giữ gìn nhân phẩm thanh tao của mình.

Quay về sự kiện ông cựu tổng thống Nam hàn Roh Moo-Hyun thì như ông nói: "Cuộc sống quả là khó khăn" như ông trăn trối. Từ một công nhân, tự học để trở thành luật sư, trở thành một chính trị gia lên tới đỉnh cao: đắc cử tổng thống của một quốc gia dân chủ và chính những gì ông đấu tranh chống tham nhũng ở quốc gia này sau nhiều năm đã đưa ông trở thành vị Tổng thống được nhân dân yêu quý. Nhưng rồi sáng 23-5-2009, phải kết thúc cuộc đời bằng cách gieo mình xuống một vách đá sâu. "Tôi cảm thấy xấu hổ trước người dân của mình," trước đó, ông Roh Moo-hyun thừa nhận khi phải đến Seoul theo triệu tập của tòa.

Ông Roh thành công nhờ xây dựng được niềm tin của công chúng vào ông như là một chính trị gia trong sạch và cái chết của ông được mô tả là gây sốc cho cả nước, từ hôm 23-5, người dân ở vùng quê ông đã xếp hàng dài, đã khóc khi quan tài ông đi qua. Ông nói, ông chỉ biết đến khoản tiền 6 triệu USD mà người thân ông cầm ấy khi không còn là Tổng thống.

Người Hàn Quốc tiếc thương cái chết của cựu tổng thống

Người ta đang tranh cãi việc truy tìm gắt gao sự vụ này có những động cơ chính trị, nhưng, rõ ràng cũng phải thừa nhận một điều không thể chối cãi được là đã có những khoản tiền lọt vào nhà ông, nó đã đi qua những người thân nhất, là vợ, là con trai, là cháu rể, là trợ lý của chính ông. Như vậy, cho dù ông có không trực tiếp cầm tiền và làm việc mờ ám này thì chính những người thân, các cộng sự của ông vì tham lam trước đồng tiền đã đưa đẩy ông để ngã vực, bỏ lại sự nghiệp và tiếng thơm, lòng tin của nhân dân dành cho ông xưa nay. Đau xót chính là ở chỗ này.

Có người đặt câu hỏi, những khó khăn ấy, chúng "khó" đến mức nào? Cái khó khăn mà ông nói ở đây chính là sự vật lộn của cuộc đấu tranh giằng co giữa cái xấu và cái tốt, giữa danh dự nhơ uế, giữa cái chân thiện mỹ và sự xấu xa mà chính ông đã luôn đứng về cái tốt, cái đẹp và hết mình bảo vệ nó vun đắp nó. Ông đã chọn cái chết và sự xin lỗi sâu sắc trước nhân dân và bạn bè yêu quý của ông. Cho nên, mọi người Nam Hàn và nhiều người trên thế gian này vẫn tin vào đức tính tốt đẹp của ông xưa nay và chấp nhận dễ dàng lời xin lỗi của ông hôm nay.

Người ta thương tiếc ông chính là ở điều này, chẳng phải ở nghi thức nhà nước đã dành cho ông trong tang điếu và lời văn muộn mằn cố chắt lọc của đối thủ mà hôm nay đang thay ông cầm lái đất nước này.

Ông tự quyết định cái đúng cái sai và chịu trách nhiệm trước đất nước, đâu có thể biện minh kiểu "chiếu cố công trạng đóng góp cho đất nước".

Nguyễn Hoàng Hà

Vấn đề không chỉ là trái hay không trái những "quy định" hiện hành vốn đang có nhiều khoảng trống là nhận "tiền hối lộ" hay "tiền hoa hồng" hay núp dưới bất kỳ danh nghĩa nào thì bản chất của sự việc vẫn chỉ là một: nhân hội lộ và một nhà lãnh đạo nghiêm minh không nên để vợ con làm những việc mà dư luận có thể "nghi" về tính khách quan chứ đừng nói là tự tay cầm lấy nó.

Ông là Tổng thống và ông vẫn là người tự quyết định cái đúng cái sai và chịu trách nhiệm trước đất nước và nhân dân mình, đâu có thể biện minh kiểu "chiếu cố công trạng đóng góp cho đất nước", hay hãy để ông được "hạ cánh an toàn".

Đó là bản chất thiện mỹ của chính ông nên bạn bè và nhân dân đã đứng dài hai bên đường khóc và tiễn đưa ông như là sự chấp nhận lời xin lỗi cao đẹp đó.

Riêng tôi xin nghiêng mình chia tay ông và vẫn trân trọn quý mến ông vì sự sám hối đến cao độ và trong việc chọn cái chết để bảo toàn tính chân thiện mỹ, để lại bài học đạo đức cho đời và vòng hoa của tôi dâng đến mộ ông là mấy chữ vàng: " Tôi nghiêng mình trước cái chết trong thanh tao và luôn biết sám hối và thực hành chân thiện mỹ!"
TRUNG QUỐC:
Lòng can đảm của giới blogger đẩy lùi sự kiểm duyệt của Bắc Kinh

Tú Anh - Bài đăng ngày 01/06/2009 Cập nhật lần cuối ngày 01/06/2009 12:54 TU

Công an Trung Quốc tại một quán cà phê internet ở Bắc Kinh (Reuters)

Công an Trung Quốc tại một quán cà phê internet ở Bắc Kinh (Reuters)
Theo các hãng thông tấn nước ngoài, trong vòng ba tuần lễ, cho dù bộ máy kiểm duyệt được tăng cường vì sắp đến ngày tưởng niệm 20 năm vụ thảm sát Thiên An môn, nhưng vụ cô gái Đặng Ngọc Kiều giết chết cán bộ vẫn trở thành sự kiện được bình luận nhiều nhất trong năm.

Một hiện tượng thách thức chính quyền chưa từng thấy đang diễn ra trên mạng lưới thông tin điện tử Internet tại Trung Quốc. Sau khi vinh danh một thanh niên 20 tuổi bị hành quyết về tội dùng dao giết chết một loạt sáu sĩ quan công an hồi tháng 7 năm ngoái, hàng triệu người sử dụng internet tại Trung Quốc một lần nữa chứng tỏ sức mạnh đẩy lùi được bộ máy kiểm duyệt, thông tin một chiều của Bắc Kinh.

Với tinh thần dũng cảm, các blogger đã hết lòng bênh vực cho một cô gái tỉnh nhỏ kiên quyết bảo vệ danh giá của mình trước hành động đồi bại của một số các bộ có quyền hành tại tỉnh Hồ Bắc.

Theo các hãng thông tấn nước ngoài thì trong vòng ba tuần lễ, bất chấp bộ máy kiểm duyệt tuy được tăng cường vì sắp đến ngày tưởng niệm vụ thảm sát Thiên An môn, vụ cô gái Đặng Ngọc Kiều giết cán bộ đã trở thành sự kiện được bình luận nhiều nhất trong năm.

Vụ án Đặng Ngọc Kiều.

Câu chuyện bắt đầu vào ngày chủ nhật 10 tháng 5. Đặng Ngọc Kiều khai là bị cán bộ sĩ nhục nói cô là gái điếm, cầm một xấp tiền đánh mình. Cô đâm chết người cán bộ này vì bị xâm phạm tính dục. Phía cảnh sát thì nói cô gái phục vụ tắm hơi không có bị cưỡng dâm , cố ý sát nhân . Với tội danh này, Đặng Ngọc Kiều cí nguy cơ lãnh án tử hình như trường hợp thanh niên Vương Giai hồi năm ngoái dùng dao giết công an trả thù một vụ tra tấn khiến anh bị bất lực.

Chỉ trong vòng ba tuần từ khi báo chi chính thức loan tin vụ Đặng Ngọc Kiều, mạng thông tin internet "can thiệp" một cách rộng rãi. Nạn nhân Đặng Ngọc Kiều được tôn vinh là người hùng trừ gian diệt bạo, theo tinh thần hiệp sĩ Trung Quốc, còn kẻ gian ác, là "cán bộ chính quyền tham ô, dùng sức mạnh đánh dập một thiếu nữ tay yếu chân mềm, nhưng bất khuất". Cô gái phục vụ quán tắm hơi trở thành biểu tượng của một nữ anh hùng vì dân mà diệt bạo.

Gần 70% những người được hỏi ý kiến trên mạng, tin rằng cô gái này vô tội. Và có đến 77% ủng hộ hành vi "giết tham quan", dù có giết chết cán bộ đi nữa, thì cũng vô tội như thường. Một người viết blog, với bút hiệu là "truy phong đạo tặc" còn hiên ngang đi đến bệnh viện thăm hỏi nạn nhân. Từ nay, vụ cô gái giết người này không còn mang tín thời sự vụn vặt nữa.

Đặng Ngọc Kiều biến thành biểu tượng của tình trạng bất công trong một quốc gia do đảng Cộng sản độc quyền kiểm soát, và không có một sức mạnh chính trị đối trọng. Nhiều nhóm ủng hộ Đặng Ngọc Kiều được lập ra, đông đảo luật sư lên tiếng tình nguyện biện hộ cho cô.

Một trong những nhóm ủng hộ Đặng Ngọc Kiều nhận định với hãng tin AFP như sau : vụ việc này phản ánh cuộc xung đột giữa dân và Nhà nước kéo dài từ lâu nay. Vì chính quyền có lề thói che dấu sự thật để bảo lợi đặc quyền đặc lợi, lần này người dân nghi ngờ công an và chính quyền Hồ Bắc cũng hành xử gian dối như thế. Và người dân nghĩ đến thân phận của mình, biết đâu cũng sẽ chịu oan khiên như vậy".

Đẩy lùi bộ máy thông tin một chiều ?

Chưa hết, trong bối cảnh 20 năm tưởng niệm phong trào sinh viên đòi dân chủ bị thảm sát ở Thiên An Môn, tháng 6 năm 1989, tại Bắc kinh, sinh viên thủ đô dựng lên vở kịch : "Chúng tôi là Đặng Ngọc Kiều".

Theo giới chuyên gia Trung Quốc, khả năng độc quyền thông tin của nhà nước đã bị giới hạn rất nhiều. Nhà xã hội học Hồ Hưng Đô so sánh : Tại Trung quốc có 300 triệu người sử dụng internet. Báo chí chính thức làm phát ngôn viên cho chính quyền, trong khi internet là tiếng nói của nhân dân đòi công lý".

Đương nhiên là nhà nước không khoanh tay thụ động. Họ đóng địa chỉ blog "đạo tặc truy phong" và ra lệnh cho các tờ báo giấy chính thức bớt nói đến vụ Đặng Ngọc Kiều.

Nhưng theo hãng tin AFP thì công luận trên mạng điện tử đã thắng trận đầu tiên. Nữ hiệp Trung Hoa 2009 đã được thả về nhà với mẹ nhưng bị quản thúc tại gia. Còn hai cán bộ đồng lỏa với viên chức bị đâm chết, bị mất chức. Một trong hai người đã bị bắt giam.
Huỳnh Công Thuận
LƯU Ý: Mọi sự trích in lại phải hỏi ý kiến chủ nhân - 0983.32.33.36



Saigon, Vietnam
Site Feed

Blog Archive

About Me

My Photo
huynhcongthuan
Quyết tâm phải đi đến tận cùng sự thật
View my complete profile