Friday, October 24, 2014

Những ngộ nhận về việc anh Điếu Cày xuất cảnh (P1)



Sự thật là anh Nguyễn Văn Hải - Điếu Cày (anh Điếu Cày) vào ngày 21/10/2014 đã được một thanh niên Mỹ (nhân viên ngoại giao Hoa Kỳ) có trách nhiệm cùng đi từ trại giam ra phi trường Nội Bài và kèm sát cùng anh Điếu Cày đáp chuyến bay đi Mỹ qua ngỏ Hồng Kong, (nghi vấn) chính người này vì tình cảm riêng tư cá nhân đã động lòng trắc ẩn lén báo tin cho gia đình biết khi anh Điếu Cày bị nhà cầm quyền Việt Nam bất ngờ đưa đi rời quê hương mà không hề thông báo cho gia đình ở Sài Gòn biết, và người này cũng chỉ dám lén báo tin chứ vẫn giử bí mật không dám liên lạc. Nhưng cũng chính nhờ nguồn tin này mà gia đình anh Điếu Cày ở Sài Gòn mới lên tiếng nhờ anh em ở Hà Nội đến Phi trường Nội Bài và đã xác nhận được nguồn tin chính xác qua sự có mặt của bà jennifer viên chức Đại sứ quán Hoa Kỳ. Và khi đổi chuyến bay tại Hồng kong anh Điếu Cày mượn điện thoại gọi về cho con trai được khoảng một phút cho biết là đang trên đường đến Mỹ.
 (Sự có mặt của Bà Jennifer)
Anh Điếu Cày tới LAX (phi trường Los Angeles) tối 21/10/2014 lúc 9PM giờ địa phương. Hãng Cathay Pacific chuyến bay Fly # 880 Gate B và mọi người tập trung tại đây chờ đón anh. Nhưng Khi đến phi trường Los Angeles, sau khi xuống phi cơ anh đã được áp tải đưa đi ra bằng một ngỏ khác, và số hành trang ít ỏi đã được để lên xe rồi, nhưng khi anh thấy những người lạ không hề quen biết đã tập trung căng biểu ngữ chờ đón anh, anh đã cương quyết đòi phải quay lại chào mọi người, bởi vậy mới có đoạn video “bất ngờ anh xuất hiện sau lưng mọi người” 

(Video)
Nhà cầm quyền CSVN tưởng rằng họ sẽ làm giảm được giá trị của anh với trang phục nghèo nàn, với đôi dép tổ ong thô kệch, thế nhưng họ có biết đâu rằng anh đã đem theo được một hành trang nặng trĩu quan trọng và cần thiết để đánh thức lương tâm nhân loại. đó là những lá thư từ của những người bạn tù mà ông đã khâu vào chiếc áo của mình. Những mảnh giấy, mảnh vải nhẹ tênh nhưng trĩu nặng tâm tư của biết bao người bị tù đày chỉ vì yêu nước.
Đôi dép "tổ ong" quê mùa, đặc trưng là Việt Nam, anh đã mang từ trại tù lên máy bay, khởi đầu cho cuộc hành trình lưu vong đến Hoa Kỳ, dù biết đó là một xứ sở tự do nhưng nơi đó anh Điếu Cày gần như không có một người thân ruột thịt nào.
Chiếc áo thun ba lỗ ghi hàng chữ "prisoner of conscience" (tù nhân lương tâm). Có lẽ đây là quà chia tay và kỷ niệm của những người bạn tù, vì những kẻ giam cầm anh có bao giờ cho anh được nhận một vật gì có ghi chữ từ gia đình đâu! Anh Điếu Cày đã mặc chiếc áo "tù nhân lương tâm" ấy ôm sát vào người, chiếc áo đã làm ấm lòng và tưởng như như chưa hề xa những người bạn tù đồng chí hướng, những người mà anh đã từng được chia ngọt xẻ bùi khi còn ở nơi giam giữ. 
 (Đôi dép và chiếc áo mang nặng tình)
Đến phi trường Los Angeles, thấy những người lạ không hề quen biết đã tập trung căng biểu ngữ chờ đón anh, anh đã cương quyết đòi phải quay lại chào mọi người, bà con hân hoan chào đón, ôm chặt lấy anh, anh Điếu Cày nghĩ đó cũng là mọi người đang ôm những người bạn cùng chí hướng của anh ở quê nhà. Và ánh mắt của anh đầy niềm xúc động.
 (những người bạn luôn nhớ về anh)
Về sự kiện Điếu Cày đi Mỹ, cho đến thời điểm này có sự giải thích khác biệt giữa ít nhất là hai bên: chính quyền Mỹ và nhà cầm quyền Việt Nam:
- Phía Chính Phủ Hoa Kỳ: Trong cuộc họp báo cùng ngày Điếu Cày đi Mỹ 21/10/2014, phát ngôn viên Marie Harf cho biết ông Nguyễn Văn Hải đã quyết định đến Mỹ sau khi được nhà chức trách Việt Nam phóng thích.
- Phía nhà cầm quyền Việt Nam: Tại cuộc họp báo thường kỳ tháng 10 của Bộ Ngoại giao Việt Nam, được tổ chức chiều ngày 23/10/2014, Phó phát ngôn Bộ Ngoại giao Phạm Thu Hằng cho biết Nhà nước Việt Nam đã quyết định tạm đình chỉ chấp hành hình phạt tù đối với Nguyễn Văn Hải và cho phép xuất cảnh sang Hoa Kỳ vì lý do nhân đạo.
- Chưa kể các bên khác nói như đúng rồi: Anh Hải định cư Canada chứ không phải tại Hoa Kỳ...
- Và cũng có một vài nick bắt đầu ném đá, nã súng vào anh, có người nói là anh Điếu Cày bị "cờ vàng" giật dây, đặc biệt có một số người xuyên tạc cho rằng mục đích đấu tranh là để đi Mỹ...

Tuesday, October 21, 2014

Bức tâm thư của người vợ có chồng mang án tù chung thân gửi đến các tổ chức bảo vệ nhân quyền



Bức tâm thư của người vợ có chồng mang án tù chung thân gửi đến các tổ chức bảo vệ nhân quyền
20/10/2014
Võ Thị Thanh Thúy


Tôi tên Võ Thị Thanh Thúy, sinh năm 1967, hiện đang ngụ tại địa chỉ 646 Trần Phú, thị xã An Nhơn, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định.
Hôm nay, tôi mượn bức tâm thư này để nói lên những sự thật bị khuất lấp trong vụ án có tên Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn. Đó cũng là tâm sự, là nỗi lòng của tôi, người có chồng đang mang án tù chung thân trong khi chỉ truyền dạy chánh pháp để giúp con người hướng đến cuộc sống chân thiện mỹ.
Ở miền Trung Việt Nam thuộc tỉnh Phú Yên có một nơi gọi là núi Đá Bia (thôn Hảo Sơn, xã Hòa Xuân Nam, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Y). Nơi này có một công ty TNHH tên gọi là Quỳnh Long nhận thầu trồng rừng 50 năm. Công ty được xây dựng dưới tán rừng của một vùng sinh thái rất đẹp và còn nguyên vẻ hoang sơ. Để tận dụng vẻ đẹp tự nhiên này, ban lãnh đạo của công ty đã xin đăng ký giấy phép để làm du lịch sinh thái, lấy tên là khu du lịch sinh thái Đá Bia và đã được các cấp có thẩm quyền tỉnh Phú Yên đồng ý cấp giấy phép hoạt động. Và nỗi oan khuất cũng bắt đầu từ đây.
Ông Vương Tấn Sơn là người đại diện nhận hợp đồng bảo vệ, khoanh nuôi, tái sinh và trồng rừng từ ban quản lý đặc dụng Đèo Cả. Ông cũng là người sau này đứng ra đăng ký giấy phép để thành lập công ty TNHH Quỳnh Long. Vì không muốn dự án đầu tư này thất bại cũng như làm hư hại đến khu rừng, ông Sơn đã về Bình Định để mời thầy của mình tức là ông Phan Văn Thu (Trần Công) để ông Thu trực tiếp chỉ đạo. Từ đó tất cả mọi người bắt tay vào làm việc dưới sự chỉ dẫn của ông Thu.
Tôi xin được nói thêm về ông Thu. Ông là người thành lập nên đạo Ân Đàn Đại Đạo vào năm 1969. Sau ngày giải phóng, tức là sau năm 1975, chính quyền Cộng sản tịch thu chùa chiền và giải tán tăng ni. Một thời gian dài sau đó, biết tin ông Thu về làm việc tại khu sinh thái Đá Bia nên họ đã lần lượt tìm về. Vì lòng khao khát muốn được nghe và học đạo pháp của phật tử, Ngài đã bắt đầu thuyết giảng kinh điển, sau này đệ tử kết tập lại gọi là Cửu kinh Minh triết. Ban ngày họ làm việc, xây dưng sinh thái, tối đến thì học đạo pháp. Trong quá trình học đạo, đệ tử có hỏi Ngài về những lời tiên tri trong sấm ký của Nguyễn Bỉnh Khiêm, Ngài đã hoan hỷ giảng giải về những thiên cơ, về thời cuộc được nói trong  sấm Trạng. (Những bài giảng này của Ngài sau này bị tòa án lấy cho đó là bằng chứng phản động, lật đổ chính quyền). Từ đó Phật tử tìm về mỗi ngày một đông, mối đạo năm xưa vô tình hình thành trở lại. Lúc này ông Thu cùng đệ tử của mình chưa đăng ký giấy phép hoạt động tôn giáo. Cho đến ngày 05/02/2012, công an tỉnh Phú Yên đã ập vào công ty truy bắt người và đóng cửa công ty không cho hoạt động. Ngày 04/02/2013, tòa án tỉnh Phú Yên đã kết án 22 người với tội danh âm mưu nhằm lập đổ chính quyền nhân dân theo điều 79 Bộ luật Hình sự. Chồng tôi bị mức án tù chung thân, những người còn lại chịu mức từ 10 đến 17 năm tù. Tòa còn quyết định tịch thu công ty và tất cả tài sản có liên quan. Sự thật họ không làm bất kỳ điều gì sai cả. Duy chỉ có một điều là chúng tôi chưa đăng ký giấy phép để hoạt động tôn giáo.
Tại phiên tòa sơ thẩm, tòa đã không đưa ra được bất kỳ cứ một bằng chứng xác thực nào mà chỉ kết tội bằng những lời nói suông và những bằng chứng ngụy tạo. Trước tòa, chồng tôi có cho biết trong quá trình lấy lời khai, điều tra viên đã chọn ra 2 trong số những bài thánh ca do chồng tôi sáng tác rồi buộc ông phải chọn một bài làm quốc ca. Họ lấy hòn đá họa hình con rùa trong khu du lịch sinh thái rồi ép cho đó là biểu tượng quốc huy của chúng tôi. Chúng tôi không có cờ, họ lại lấy hình tượng viên dung kỳ của đạo Phật rồi ép cho đó là quốc kỳ. Viên đá nhỏ có hình giống chữ Hán mà ban giám đốc nhặt được sau một trận lở đất ở khu sinh thái, điều tra viên đã cho đó là con dấu. Đó là tất cả bằng chứng của tòa đưa ra để buộc chồng tôi cùng đệ tử của ông vào tội danh âm mưu lật đổ chính quyền. Trước tòa, cả 22 người đều phủ nhận việc họ có quốc huy, quốc kỳ, quốc ca và con dấu để chuẩn bị cho một nhà nước mới. Thế nhưng tòa vẫn giữ lại chi tiết này trong kết luận điều tra. Chưa dừng lại đó, ngày 17/07/2014, công an tỉnh Phú Yên đã bắt giam thêm 3 người trong tổ làm đá của công ty. Như vậy, tính cho đến nay, công an đã bắt tổng cộng 25 người trong khu du lịch sinh thái Đá Bia, tức trong Hội đồng Công Luật Công án Bia Sơn. Ôi! Thật là trớ trêu và cay đắng làm sao.
Tôi mong muốn báo chí và các phương tiện thông tin đại chúng hãy giúp tôi đăng tải tất cả sự thật này để các tổ chức bảo vệ nhân quyền cũng như tất cả những người quan tâm đến vụ án này biết được và lên tiếng bảo vệ chúng tôi để Nhà nước Việt Nam trả lại tự do cho chồng tôi cùng tất cả đệ tử của Ngài, quyền tự do mà vốn dĩ tạo hóa đã ban cho tất cả mọi người. Đó cũng là bảo vệ sự công bằng trong xã hội. Tôi rất đau lòng, đau mà không nói được nên lời. Tôi chỉ biết mượn tâm thư này để giải bày nỗi lòng mình, để mọi người có thể chia sẻ cùng chúng tôi nỗi đau, nỗi oan khiên này. Và hơn hết, đó là tất cả những gì mà một người vợ như tôi có thể làm được để cứu chồng mình ra khỏi chốn lao tù. Tất cả những thông tin về cuộc đời Ngài, về Cửu kinh Minh triết của Ngài được đệ tử đăng tải trên các phương tiện truyền thông, những phát biểu của tôi trên các báo đài về Ngài, đó hoàn toàn là sự thật. Chúng tôi chỉ có một mong mỏi là muốn Nhà nước Việt Nam hãy trả lại tự do chồng tôi là ông Phan Văn Thu cùng tất cả các đệ tự của Ngài.
Chúng tôi cũng đã từng làm đơn xin cứu xét để gửi lên chính phủ và các cấp có thẩm quyền để họ xem xét lại vụ án này. Tuy nhiên, trong khi chúng tôi đang lấy chữ ký của những người ủng hộ thì công an tỉnh Phú Yên đã tăng án cho 3 người trong tổ đá, từ án treo lên mức từ 3 đến 4 năm tù với tội tàng trử, sử dụng và mua bán trái phép vật liệu nổ. Sau đó sự việc đó, chúng tôi quyết định không gửi đơn nữa vì chúng tôi biết rằng có gửi cũng bằng không.
Sau bức tâm thư này, tôi sẽ nhờ đăng tải nguyên bản đơn xin cứu xét mà chúng tôi định gửi cho các cấp có thẩm quyền ở Việt Nam.
Tôi khẩn thiết mong các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế hãy giúp đỡ chúng tôi. Tôi rất chân thành biết ơn.
Bình Định, ngày 20 tháng  10 năm 2014
Người viết ký tên
Võ Thị Thanh Thúy
(Đính kèm theo tâm thư là danh sách 25 người đang thụ án trong vụ án này).
DANH SÁCH 25 NGƯỜI ĐANG THỤ ÁN TRONG VỤ ÁN HỘI ĐỒNG CÔNG LUẬT CÔNG ÁN BIA SƠN
1.    Phan Văn Thu; tên gọi khác: Trần Công; sinh ngày 25/06/1948; nơi cư trú: Tổ 10, Liêm Trực, phường Bình Định, thị xã An Nhơn, tỉnh Bình Định; tù chung thân về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
2.    Võ Thành Lê; sinh ngày 04/06/1955; nơi cư trú: Thôn Phước Lộc, xã Hòa Thành, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên; 16 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
3.    Lê Duy Lộc; sinh ngày: 02/10/1956; nơi cư trú: Khu phố Khánh Sơn 1, thị trấn Khánh Hải, huyện Ninh Hải, tỉnh Ninh Thuận; 17 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
4.    Vương Tấn Sơn; sinh ngày 26/12/1953; nơi cư trú: Thôn Thạnh Lâm, xã Hòa Quang Bắc, huyện Phú Hòa, tỉnh Phú Yên; 17 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
5.    Từ Thiện Lương; sinh ngày: 13/12/1950; nơi cư trú: số 51, Trưng Nhị, Đức Nghĩa, Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận; 16 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
6.    Lê Phúc; sinh ngày:02/08/1951; nơi cư trú: 21/32A, Thống Nhất, phường Đài Sơn, thành phố Phan Rang-Tháp Chàm, tỉnh Ninh Thuận; 15 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
7.    Nguyễn Kỳ Lạc; sinh ngày 01/01/1951; nơi cư trú: Khu phố Triều Sơn Đông, phường Xuân Đài, thị xã Sông Cầu, tỉnh Phú Yên; 16 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
8.    Đoàn Đình Nam; sinh ngày:10/09/1951; nơi cư trú:137 Trần Hưng Đạo, phường 3, thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên; 16 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
9.    Võ Ngọc Cư; sinh ngày: 10/09/1951; nơi cư trú: Thôn Mỹ Thạnh Đông, xã Hòa Phong, huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên; 16 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
10.Phan Thanh Ý; sinh ngày: 10/02/1948; nơi cư trú: Thôn Mỹ Thạnh Trung, xã Hòa Phong, huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên; 14 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
11.Tạ Khu; sinh năm 1947; nơi cư trú: Thôn Bình Thắng, xã Sơn Thành Tây, Huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên; 16 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
12.Lê Đức Động; sinh ngày: 20/08/1983; nơi cư trú: Thôn Kế Sung, xã Kế Vang, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế; 12 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
13.Lê Trọng Cư; sinh ngày 20/10/1966; nơi cư trú: Thôn Quy Hậu, xã Hòa Trị, huyện Phú Hòa, tỉnh Phú Yên; 12 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
14.Đoàn Văn Cư; sinh ngày:08/05/1961; nơi cư trú: Thôn Đại Bình, xã Hòa Quang Nam, huyện Phú Hòa, tỉnh Phú Yên; 14 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
15.Trần Phi Dũng; sinh ngày:14/11/1966; nơi cư trú:Thôn Phú Nhiêu, xã Hòa Mỹ Đông, huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên; 13 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
16.Trần Quân; sinh ngày 01/03/1984; nơi cư trú: Lâm Tuyền, thị trấn Dran, huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng; 12 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
17.Phan Thanh Tường; sinh ngày 16/03/1987; nơi cư trú: Thôn Mỹ Thạnh Trung, xã Hòa Phong, huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên; 10 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
18.Võ Tiết; sinh ngày 10/09/1952; nơi cư trú: Khu phố 5, đường Ngô Gia Tự, phường Phú Đông, thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên; 16 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
19.Nguyễn Dinh; sinh năm 1968; nơi cư trú: Thôn Ân Niên, xã Hòa An, Huyện Phú Hòa, tỉnh phú Yên; 14 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
20.Đỗ Thị Hồng; sinh ngày: 26/03/1957; nơi cư trú: Thôn Bình Thắng, xã Sơn Thành Đông, huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên; 13 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
21.Nguyễn Thái Bình; sinh ngày: 07/08/1986; nơi cư trú: Thôn Tân Sơn 2, xã Thành Hải, thành phố Phan Rang- Tháp Chàm, tỉnh Ninh Thuận; 12 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
22.Lương Nhật Quang; sinh ngày: 20/01/1987; nơi cư trú: Thôn Lương Phước, xã Hòa Phú, huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên; 12 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
23.Nguyễn Văn Hữu; sinh năm: 1957; nơi cư trú: Khu phú Cà Đú, thị trấn Khánh Hải, huyện Ninh Hải, tỉnh Ninh Thuận; 4 năm tù về tội danh tàng trữ, sử dụng, mua bán trái phép vật liệu nổ.
24.Huỳnh Đức Minh; sinh năm: 1858; nơi cư trú: thôn Hảo Sơn, xã Hòa Xuân Nam, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên; 3 năm tù về tội danh tàng trữ, sử dụng, mua bán trái phép vật liệu nổ.
25.Võ Văn Phụng; sinh năm: 1950; nơi cư trú: Xuân Thạnh 1, Hòa Tân Tây, huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên; 3 năm tù về tội danh tàng trữ, sử dụng, mua bán trái phép vật liệu nổ.

Tuesday, October 14, 2014

Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô



Ngày 15 tháng 10, năm 2014

Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô

Vào ngày 4 tháng 9 năm 1990, tại thành phố Thành Đô (Trung Quốc) những người đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam và đảng cộng sản Trung Quốc đã ký kết nhiều điều khoản liên quan đến quan hệ giữa hai nước, đặc biệt đến vận mệnh của Tổ quốc Việt Nam. Đến nay, sau gần một phần tư thế kỷ, nhân dân Việt Nam vẫn hoàn toàn không biết nội dung của hội nghị này.

Tuy nhiên, kể từ sau Hội nghị Thành Đô, nhân dân Việt Nam đã chứng kiến:

- Trên đất liền: Việt Nam mất vào tay Trung Quốc hàng trăm ki lô mét vuông lãnh thổ do xương máu tiền nhân để lại và hàng ngàn hecta rừng đầu nguồn chiến lược dưới các dự án cho thuê dài hạn hơn 50 năm.
Bất chấp can ngăn của rất nhiều trí thức và nhà quản lý tâm huyết, đảng chỉ đạo chính phủ cố tình thực hiện dự án khai thác bauxite lỗ lã, gây hiểm họa khôn lường đối với môi trường sống Tây Nguyên và Đông Nam Bộ, hàng ngàn người Tàu vào chiếm ngự vùng chiến lược hiểm yếu Tây Nguyên.

- Ngoài biển Đông: Hàng ngàn ki lô mét vuông vùng biển giàu tài nguyên và huyết mạch giao thương của Việt Nam rơi vào tay Trung Quốc. Ngư dân Việt Nam mưu sinh trên ngư trường truyền thống bị lính Trung Quốc xua đuổi, bắt bớ, đánh đập, giam cầm, sát hại, cướp đoạt tàu thuyền, ngư cụ. Các đảo Gạc Ma, Chữ Thập... của Việt Nam bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép và đang bị biến thành những căn cứ quân sự nguy hiểm, nhằm mở rộng tham vọng xâm lược của Bắc Kinh đối với biển Đông.

- Về kinh tế: Kinh tế Việt Nam bị lệ thuộc sâu sắc vào Trung Quốc. Bắc Kinh nắm 90% gói thầu các dự án kinh tế trụ cột, chế ngự kinh tế Việt Nam; hiểm họa đội quân người Trung quốc đi kèm, ăn ở, lập làng, lấy vợ, sinh con đẻ cháu khắp 3 miền ngày càng gia tăng. Máy móc thiết bị lạc hậu, hàng hóa độc hại Trung Quốc tràn ngập Việt Nam.

- Về chính sách đối với chiến sĩ và nhân dân: Để lấy lòng Bắc Kinh, sự kiện Trung Quốc xâm lược Việt Nam vào các năm 1979 và 1988, tàn sát dã man đồng bào và chiến sĩ nước ta bị cấm đề cập trong sách vở, báo chí; mọi hoạt động tưởng niệm đều bị cấm đoán và đàn áp thô bạo; bia liệt sĩ bị chỉ đạo đục bỏ. Mọi cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, phản đối đường lưỡi bò bạo ngược, đều bị đàn áp dã man. Những người dân tập Pháp Luân công ở Việt Nam cũng bị bắt bớ, tra tấn, khủng bố.

- Về ngoại giao: Nhà nước Việt Nam đã tỏ ra e ngại kiện hành vi xâm lược trắng trợn của Bắc Kinh ra các cơ quan tài phán quốc tế, kể cả vụ giàn khoan HD-981. Cờ Trung Quốc thêm sao (5+1 sao) ngang nhiên tràn ngập trong các dịp tiếp tân lãnh đạo Bắc Kinh do Bộ Ngoại giao Việt Nam tổ chức, và trình chiếu công khai trên đài truyền hình trung ương.

Hội nghị Thành Đô có những nội dung gì? Những ai đã thỏa thuận những gì để gây ra những hậu quả vô cùng tai hại trên, dẫn đến những Hiệp định phân định biên giới trên bộ Việt-Trung, Hiệp định phân định Vịnh Bắc Bộ bất bình đẳng? Còn những gì khác đã được bí mật thỏa thuận, uy hiếp sự tồn vong của dân tộc mà chúng ta chưa biết?

Nếu không có sự minh bạch thì không chính phủ nào có thể bị quy trách nhiệm. Phải chăng đây là lý do mà nhân dân bị tước đoạt quyền được biết để những người nắm quyền lãnh đạo trốn tránh trách nhiệm trước lịch sử dân tộc?

Những ai đã cam tâm bán rẻ xương máu tiền nhân và chiến sĩ đồng bào cả nước? Những ai đang rắp tâm tiếp tục mặc cả với giặc trên lưng nhân dân? Nhân dân phải được biết!

"Dân biết, dân bàn, dân kiểm tra..." không thể chỉ là một khẩu hiệu tuyên truyền suông mà phải được thực thi. Do đó, trong vai trò những người dân làm chủ đất nước, chúng tôi yêu cầu các đại biểu Quốc hội, phải bạch hóa ĐẦY ĐỦ VÀ CHÍNH XÁC TOÀN BỘ NỘI DUNG của Hội nghị Thành Đô.

Nếu yêu sách chính đáng này của những người dân yêu nước, muốn bảo vệ quyền tự chủ và độc lập của nước nhà không được đáp ứng, thì điều đó chứng tỏ rằng quả thật Hội nghị Thành Đô đã bán đứng tài nguyên, lãnh thổ, lãnh hải và nền độc lập của Tổ Quốc. Sự im lặng của Quốc hội sẽ là câu trả lời rõ ràng nhất cho toàn thể nhân dân về nội dung tệ hại và nguy hiểm của Hội nghị Thành Đô.

Do đó, chúng tôi tin rằng Quốc hội sẽ trả lời nhanh chóng và nghiêm túc những yêu cầu bạch hóa Hội nghị Thành Đô. Chúng tôi tin rằng trong Quốc hội vẫn còn có những đại biểu chưa quên những hy sinh xương máu của những chiến sĩ đã nằm xuống ở các trận chiến biên giới Việt-Trung, Hoàng Sa, Trường Sa... để hành xử đúng lương tâm người Việt Nam yêu nước.

Ký tên: